Hiển thị các bài đăng có nhãn tamhonlonggio. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tamhonlonggio. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

# Có đôi khi

Có đôi khi bạn nhớ da diết những lúc một mình. Một mình tất bật dọn dẹp, gói gém đồ về quê Tết. Một mình một balo, một vali kéo lọc cọc ra đường cho bạn cảm giác vừa độc lập vừa bơ vơ. Rồi một mình bạn lên xe, ngồi giữa toàn người lạ. Một mình bạn gửi vali, với tay cất balo, một mình ăn cơm, một mình nhìn ngắm. Những lúc như vậy, bạn vừa muốn được yên, đừng có ai đó phiền hà động chạm đến bạn, đừng có ai rắc rối nhờ vả bạn; bạn vừa muốn được quen, được nói những câu chuyện không đầu không cuối, nói rồi thôi cho hết ngày xe đằng đẵng quê xa. Một mình, lúc đó bạn đối diện với chính mình, là một con người khác cũng thật không kém con người sôi nổi, ồn ào bình thường. Một mình, bạn lặng lẽ hơn, bạn tận hưởng sự tự do cô đơn như thể không ai có thể chạm được vào bạn.


Có đôi khi bạn cần ra đi khủng khiếp. Thành phố chật chội nhồi nhét tâm trạng bạn mỗi ngày. Cảm giác đi xa, những nỗi niềm bay vèo trôi tuột theo con đường bạt gió. Đi đến một nơi khác là cách dễ dàng nhất để tìm mình khác. Tâm trạng sẽ khác, hơi thở sẽ khác, nước mắt sẽ khác và cái nhoẻn miệng cười cũng khác. Bạn cần phải hít một hơi thật sâu những hơi thở xa lạ trên đồi gió cát, giữa rừng xanh tươi nồng nàn mùi sương, giữa biển trời mênh mông thơm mặn… để những khác lạ đó len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ của bạn, đem bạn ra khỏi những bề bộn thường ngày. Biển sẽ hát những câu rì rào tưởng quen nhưng xa lạ mê hoặc bạn, vỗ về bạn rồi đưa bạn về xa xăm của thành phố đông người.


Có đôi khi bạn muốn khóc một trận tơi bời, khóc tức tưởi đến tận cùng của nỗi đau mà bạn cũng không thể định hình được bạn đang đau đớn vì điều gì. Bạn muốn khóc ầm ĩ, khóc gào thét để rồi sau đó mắt bạn có sưng húp, mặt bạn có bơ phờ đi chăng nữa thì bao nhiêu nặng nề cũng bốc hơi theo nước mắt hết. Rồi bạn đi rửa mặt, những giọt nước mắt cuối cùng trào ra cũng được rửa trôi, số còn lại ẩn sâu vào trong bạn để dành cho những cảm xúc, những dằn vặt, đau thương vẫn cứ luôn nồng nhiệt sẵn sàng. Bạn sẽ cảm thấy khóc xong bạn nhẹ như mây khói nhưng mới mẻ hơn rất nhiều. Và rồi bạn sẽ muốn làm gì đó khác những điều đã khiến bạn khóc, chắc chắn.


Có đôi khi bạn chợt nhận ra mình đã bỏ rơi những nỗi nhớ. Như khi vùi đầu vào công việc, những giờ phút tâm hồn bạn cô quánh lại, công việc cuốn bạn đi mê mải để đến khi buông ra bạn thấy mình hụt hẫng đến kiệt sức và vội đi tìm kiếm những cơn nhớ. Bạn không lựa chọn việc kể lể những mệt mỏi, quay cuồng mà công việc đã kéo bạn đi vì câu chuyện đó quá cũ, bạn vẫn đối diện mỗi ngày qua. Bạn chọn những nông nổi, bốc đồng, bạn chọn đi mưa tìm nắng, chọn những ngọt ngào đựng trong cái hũ nhỏ xinh. Và có đôi khi bạn nhận lại là buồn tủi, giận hờn lẫn lộn, nhưng có sao đâu, tâm hồn bạn đã trở lại.


Có đôi khi bạn cảm thấy bơ vơ như chưa từng có ai ở bên cạnh. Bạn tự xoay sở mọi thứ, bạn không cho phép mình than vãn và được chìu chuộng, bạn tự tìm kiếm những điều ấm áp an ủi để cân bằng những chông chênh vốn dĩ… Nhưng SG có vô tình quá không khi có quá nhiều điều để lựa chọn, có quá nhiều điều để buồn, có quá nhiều điều để hân hoan, có quá nhiều phút chạnh lòng, có quá nhiều chuyện để khắc ghi. SG để mặc bạn hoảng loạn khi phải tự mình lựa chọn những điều ngổn ngang đó. Và có đôi khi bạn buồn, có đôi khi bạn vui, có đôi khi bạn tủi thân đến thê thảm, có đôi khi bạn hạnh phúc như không phải sự thật và… có đôi khi bạn không thể định vị được bản thân mình. Bạn không biết mình đang buồn hay vui, đang giận hờn hay cảm thông, càng không biết nên buồn hay vui, nên giận hờn hay không, nên cảm thông như thế nào…


Có đôi khi bạn vi phạm chính những lý tưởng mà mình vẫn từng đinh ninh. Có lẽ bạn cần thời gian để mình nguôi ngoai, để người khác lãng quên lỗi lầm đó. Có lẽ bạn cần sửa sai để cứu chuộc cảm giác phạm tội của mình. Có lẽ bạn cần một ai đó làm cho bạn tin rằng sai phạm đó cũng dễ hiểu thôi, rằng bạn luôn được chia sẻ và thông cảm. Hay có lẽ bạn cần thay đổi những lý tưởng chắc chắn kia để tìm cho mình những cân bằng mới. Nhưng có lẽ bạn không nên im lặng, không nên chôn vùi sự vi phạm đó vào nơi sâu thẳm mà chính bạn cũng không thể chạm vào để rồi từng người, từng người đến bên bạn đều bị tổn thương.

Ps: 1 tháng lẻ mấy ngày của sự cố gắng, kể từ ngày lá thư tay được gửi và bắt đầu quen những hương vị của nhau. Có rất rất nhiều điều có lẽ không cần nhưng dù sao cũng đã biết và cố gắng thấu hiểu, cố gắng lý giải và cố gắng cảm thông. Và sẽ tiếp tục cố gắng với tất cả cảm xúc chân thành nhất. Nhưng có đôi khi nhưng phút vô tâm làm chòng chành con thuyền nhỏ.

SG ngày 10/10/2013 - Ngày tình yêu làm buồn lặng lẽ

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

#10 Nhật ký cô dâu - Những ngày cho cảm xúc phiêu bạt

Những ngày tất bật chuẩn bị, 2 ngày chính thức làm cô dâu, con bé sống đầy cảm xúc như mình cứ ngỡ là sẽ lâm ly bi đát cho những ngày trọng đại đó. Nhưng cuộc đời có khi phũ phàng quá, mọi thứ dồn dập và trôi qua quá nhanh để cô dâu kịp cảm nhận được gì.

Những ngày chuẩn bị, chỉ kịp thức gần sáng tâm sự với Má đêm trước đám cưới. Nói là tâm sự chứ đâu đó cũng là cuộc nói chuyện bình thường, cô dâu cố gắng tỏ ra mình trưởng thành qua vài câu chuyện phiếm. Rồi sáng, thấy hối hận vì hồi hôm thức quá khuya :v ngủ chưa kịp vào giấc đã phải mò dậy vật vờ đưa mặt cho người ta trét phấn.

Đám cưới bị xẻ ra làm hai nên cảm xúc phiêu bạt theo con đường dài Quy Nhơn - Quảng Ngãi. Cũng chẳng mấy cảm giác chia tay mẹ, gia đình về nhà chồng, chỉ còn lại thủ tục phải làm cho xong. Ôi! Chỉ đâu giây phút chú thợ ảnh dàn dựng để quay cảnh mẹ dặn dò con gái trước lúc gả về nhà người ta, hai mẹ con sụt sùi chốc lát để hiểu những điều vốn dĩ vậy thôi. 




Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

#5 Nhật ký cô dâu - 4 ngày bên trái (là rất gần rồi đó)

Mấy ngày này không còn  giận dỗi, tủi thân với chú rể nữa, ngược lại, hai đứa mình đang rất yêu thương nhau, dìu dắt động viên nhau vượt qua thảm họa này.

Cho đến lúc này, mình chính thức phó thác hết các công việc ngoài quê cho Má và Vy, muốn chọn gì chọn, màu gì, kiểu gì cũng được. Mình chỉ tới ngày về làm cô dâu mà thôi, ai nhìn dô chê dân event đồ gì kệ nha, mệt quá, không làm giùm đừng có nói :v 

Công sức mình nhịn đói nhịn khát, tọng 1 lít bưởi ép mỗi ngày giảm được 3kg chưa kịp mừng thì 2 ngày cuối tuần nó lên lại 2kg. Cuối tuần này chú rể không đi làm mà ở nhà chở mình đi vòng vòng mua sắm, phát thiệp. Mình có thể nhịn đói được còn con Bò thì không. Thế là sáng ăn, trưa ăn, chiều ăn. Lúc ăn mình đều bỏ hết carb qua cho bạn kia, mình chỉ ăn thịt thà, rau cỏ thôi... vậy mà nó cũng lên kg huhu 

Cuối tuần mưa gió, 2 đứa phải lặn lội ngoài đường và ước gì không có đám cưới để nằm dài ở nhà ngủ nghỉ, ăn uống, chơi game thooiiiiii 

Có phải cô dâu nào cũng như mình không, càng gần tới ngày càng muốn dẹp đi cho rồi. Tưởng tượng cảnh vật vờ cả đêm trên xe về quê (xe đi chơi thì vui nhưng xe về đám cưới thì mệt) rồi ròng rã 2 ngày trời đón họ, rước dâu, chạy qua chạy về Quy Nhơn - Quảng Ngãi chắc cô dâu chú rể không còn hơi sức đâu mà đếm tiền quá...

Nếu tự nhận mình là người của công việc thì hơi lố, nhưng thấy việc là mình ham chịu không nổi, bay vào làm cuồn cuộn. Nhưng mà mấy ngày này, công việc thì gấp gáp, đầu óc thì phân tán, sốt ruột không kể sao cho siết. Rồi sao nhiêu job freelance, bao nhiêu cơ hội buôn bán đều bị pending hết... vừa tiếc, vừa tức. Mình mà ôm xô là đang cảnh cho vàng cho tiền có người gọi hỏi bài, dí deadline thì khổ :)) Thôi đợi đấy, nhân tài không thiếu cơ hội haha

Sau đám cưới, nhất định mình phải viết lách lại đàng hoàng, không có than khóc bấn loạn như mấy cái Nhật ký cô dâu này nữa. Văn chương sắp xếp quy cũ, lật lại nghề viết, nuôi tiếp mộng nhà văn hahaha

Điều mình lo lắng nhất bây giờ là đám cưới không ai đi :D Xưa giờ mình nổi tiếng ăn chơi la liếm nên bạn bè quá nhiều, số lượng khách mời của mình gần gấp đôi của Bảo. Mình vô cùng áy náy nhưng không thể nào khác hơn, vì mình còn muốn mời thêm, mời thêm, mời thêm... Sau đám cưới nhất định mình phải viết một bài bố cáo xin lỗi toàn dân, mong bà con thông cảm vì quy mô tiệc có hạn nên chỉ có thể gửi thiệp hồng cho bấy nhiêu, chứ thực ra mình muốn mời hết bạn bè thân quý bấy lâu. 

Sau rất nhiều chuyện, điều mình muốn ghi nhớ nhất là "biết ơn". Mình thực sự biết ơn người thân, bạn bè luôn ở bên cạnh giúp đỡ mình. Mình luôn cảm thấy biết ơn vì những điều đó. Có thể những người giúp mình họ không khi nào cần đến sự giúp đỡ của mình nhưng với lòng biết ơn mình luôn ở đó và sẵn sàng giúp đỡ khi họ.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

#4' Nhật kí cô dâu - 9 ngày bên trái

Sở dĩ ra đời cái #4' này là vì có 1 cái #4 tan thương khốc liệt mà có lẽ nhiều năm sau này, khi cô dâu thấy rằng những đau thương dằn vặt bây giờ không còn xá chi nữa thì mới đăng. 

Tối, cô dâu mệt mỏi về nhà sau những ngày chạy việc cho cả tháng để làm... cô dâu. 
Đêm, cô dâu tiếc nuối viết cho hết blog #4 - 10 ngày bên trái để kể lể miên man những sự tình. Càng viết, cô dâu càng moi móc ruột gan, càng tự làm tan nát cõi lòng đến nỗi bật khóc không kịp chấm câu. 
Cả đêm ngồi rấm rứt trong toilet nghĩ rằng tại sao mình phải sống những ngày như thế này? Cuộc đời mình nếu tiếp tục như thế này thì mình sẽ phải chấm dứt thôi

Mình không được di truyền cái gen chịu đựng như Má mình. Mình ghi nhớ câu nói của Tâm Phan "Chồng vẫn có thể phản bội mình, con cái vẫn có thể bất hiếu, dù mình có hi sinh cả cuộc đời cho họ..." 

Mình nhớ điên cuồng những chuyến đi...

Cho đến giờ và chắc là đến cuối cùng, mình vẫn sẽ giữ suy nghĩ, mỗi người phải và chỉ sống với chính bản thân họ, dù học có cha mẹ, có bao nhiêu vợ chồng, bao nhiêu con, thì họ vẫn phải sống với chính bản thân họ mà thôi. Mỗi người đều làm những điều mà họ muốn, đừng viện lý do này nọ xa xôi, khi bạn đã quyết định làm gì thì bản chất đó là điều bạn muốn. Khi bạn không thể đi xa, không phải vì bạn không có tiền, thiếu thời gian mà  vì bạn không muốn. Nếu bạn muốn, tiền có thể kiếm được và dành dụm, thời gian có thể sắp xếp và dành dụm. Chỉ có những người rồi họ sẽ già nua và chết đi không đợi đến khi bạn đủ tiền và thời gian để đi gặp họ. Chỉ có bây giờ khi bạn còn có thể đi và nếm trải chứ không phải là khi mắt mờ chân yếu, uống thuốc sống qua ngày. Những điều bình thường đó mình cứ phải nhai đi nhai lại vì mãi mình vẫn chưa làm được.
Cô đơn là 1 điều hiển nhiên. Nếu không tự khuếch đại nỗi cô đơn đó lên thì nó là sự độc lập và tự lập.
Cuộc đời mình vẫn đó mà mình đã đâu mất rồi?

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

#3 Nhật kí cô dâu - 21 ngày bên trái

Sáng hôm nay, cô dâu tương lai đang ngồi nhai bánh cuốn bò lụi Quy Nhơn yêu dấu, bỗng dưng cô gái nhớ ra mình cần phải CÂN… Vừa nhai xong cuốn thứ nhất, nhón tay còn dính tương đậu phộng, cô gái bàng hoàng nhìn số trên cân và thầm nghĩ rằng số này chưa trừ hao quần jean, áo thun, dây nịt, áo nhỏ, quần nhỏ và cái cuốn vừa mới nhai xong nên nó quá cao so với tưởng tượng. Theo phản xạ tự nhiên, cô gái ngồi nhai tiếp cuốn thứ 2 và suy nghĩ về con số ảo mộng đó. Bánh cuốn bò lụi chấm tương đậu phộng thì ngon mà sao đắng lòng thiếu nữ quá sức. Ráng nuốt cho trôi, nàng tuyên bố từ nay chỉ ăn sáng chứ không ăn trưa (hơn tháng nay không ăn trưa rồi), ăn chiều, ăn tối, ăn khuya gì nữa! Quyết tâm trở thành cô dâu ốm o gầy mòn vì quá lo lắng cho đám cưới :v
Như thế này đã đủ thảm chưa

Mình thực sự gặp vấn đề với cân nặng, chắc chỉ những người như chị Hạnh, con Jan Chym với hiểu cái cảm giác cơ thể siêu hấp thụ, dễ mập như thế nào T_T

Trước đây mình hay ăn kiêng, mỗi đợt thế cũng giảm được mấy kg xong ngưng là đâu lại vào đấy. Nhưng bây giờ mình không thể ăn kiêng được nữa. Mình bị huyết áp thấp và dư vitamin C (chắc là tác dụng phụ các các lần kiêng trước) nên phải say no với low carb, detox, nhịn ăn các kiểu hic. Còn chưa kể bữa mình cũng đua đòi mặc quần gen bụng mà đầu óc quay cuồng kiểu hệ tuần hoàn máu bị tắc ngay bụng không lên não được mà cũng không xuống chân được ấy =.= nên là thôi luôn cho nó lành

Giờ mình cần phải giảm 5kg trong 20 ngày chắc là điều không tưởng rồi. Cách duy nhất có thể làm là đừng để mập hơn :v

Mình thực sự có niềm đam mê bất tận với ăn uống, mỗi khi ăn (món ngon) mình cảm thấy hạnh phúc khôn tả. Mình cũng có niềm đam mê với nấu nướng nhưng tội cái nấu không ngon vì không được đào tạo tại lò (là Má đó – tại hồi xưa làm biếng không thèm rớ vào bếp). Từ khi ăn mạnh lên :v và nữ tính đi thì sinh thói thích nấu nướng nhưng vẫn chỉ làm được mấy món nhậu với cá mắm các thứ thôi còn lại chưa có khiếu (._.) 

Mà ưu điểm của mình đã ăn là vét sạch, trừ mấy món bún nước có tình nghi bột ngọt là mình chừa… nước lại thôi, còn đâu hành ngò, đậu phộng, hành phi, mè, hẹ gì mà mình vét hết không còn 1 mống. Mỗi lần như vậy là Bò nhà mình ngồi cười, bảo thương em cũng vì vậy, đi ăn với con nào chắc nhớ em chết =))

Bò và xâu đít gà nướng

Còn 21 ngày bên trái mình cũng chả biết cảm giác này là gì nữa, khi tất cả mọi thứ đều đang ở trong trạng thái “chưa làm gì hết” thì mình còn đau đầu vì cái bụng mỡ.


Lúc trước còn tâm huyết lắm, giờ tự nhiên muốn “sao cũng được” nhanh cho xong đi còn làm việc khác đi, mệt quá =.= 

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

#2 Sao phải mượn mây trời nói chuyện người ta

Tâm hồn mình đang lơ lửng nên cái tựa cũng lơ lửng theo. Mà thực ra, ý mình là không muốn lơ lửng ngay từ trong tựa đề. Nhưng mà không hiểu sao, dù viết ra hay đọc lại mình vẫn thấy cái tựa đề quá lơ lửng. Chắc tại mình đang lơ lửng :D


Phú Riềng - Chuyến công du mùa thu 2013


Cũng tròn 2 tháng mình quay trở lại ngồi văn phòng sau 2 tháng ngồi nhà chơi không. Thời gian thì chả đáng kể gì nhưng mình cũng ráng kể vì 2 tháng này, 2 tháng nọ (tổng cộng là 4 tháng) đối với một đời người quả thực… cũng không nhiều nhặng gì nhưng điểm nhấn ở đây là 4 tháng đó ở ngay khúc nào của đời người!

2 tháng đầu là tháng 2 và tháng 3 năm 2014, ngay sau Tết. Trước Tết, mình đã trải qua 1 thời gian kinh khủng trong công việc, bao nhiêu dằn vặt cuối cùng quyết định nghỉ việc để giải tỏa cho bản thân. Về quê ăn Tết không đụng đến cái laptop, cũng không phải email task mỗi ngày, không có ai gọi điện push, không ôm điện thoại check mail, cũng không phải mò lên fanpage user với cả contest. Mình chỉ ăn chơi và yêu đương haha. Đó thực sự là một cảm giác rất khoáiiiii. 

Rồi mình mò mặt vào SG với cuộc phỏng vấn gấp ở 1 agency xịn. Mình hớn hở để gặp minh chủ tương lai bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu khi phải trò chuyện với người ấy qua điện thoại. Cuộc trò chuyện trầy trật dẫn đến một kết quả bi thương là mình rớt phỏng vấn và còn giờ cái thói hằn học email ý kiến này nọ sao không phỏng vấn trực tiếp, sao rớt mà hổng mail thông báo để ngồi hóng.... Haha. Dù sao thì cũng rớt 1 cách hả hê.

Mình tiếp tục ngồi nhà với đống Đèn pixar bán lai rai sống qua ngày. Nói thêm là thời gian khủng hoảng trước Tết mình cũng đã từ chối hết mấy job freelance nên thành ra sau Tết không còn 1 mống. Bao nhiều khờ dại dồn hết 1 thời!

Chuyện mình làm hùng hục mấy tháng rồi nghỉ chơi bời lêu lỏng 1, 2 tháng là chuyện bình thường trước đó với cái thứ freelancer ham chơi như mình. Nhưng chuyện đáng nói là 2 tháng này khác với rất nhiều năm tháng trước đó. 2 tháng này mình phải nuôi 1 con heo học năm nhất ĐH với phương châm nuôi là “không vì thiếu tiền mà thiếu kinh nghiệm”. 2 tháng này mình có 1 con Bò ở bên canh lúc nào cũng “Em kiếm gì làm đi”, “Em ở nhà mà ko làm cái này ko làm cái nọ”, “Em không đi làm thì chi tiêu vừa thôi…” và hàng tỉ thái độ miệt thị người không đi làm. 2 tháng kinh hoàng đó, mình xoắn đến nỗi nộp cả CV vào Marketing công ty xây dựng, cơ khí hahaha trong khi mình thề là cuộc đời mình chỉ hợp với Agency trừ Client do chính mình làm chủ thôi. Thời gian đó, mình stress trầm trọng! Vừa trải qua cơn stress công việc muốn nghỉ làm để cân bằng thì lại bị thúc đít phải-có-1-công-việc-mới-là-con-người. Xưa nay mình làm freelancer, bán buôn lai rai cũng không đến nỗi đói, quan điểm của mình là thu-nhập chứ không phải công-việc. Nhưng con Bò cũ kĩ của mình thì không nghĩ thế, phải có 1 công việc bất kể làm việc đó mình vui hay buồn, chán ngán hay hào hứng… và mình bị ảnh hưởng theo. Mình cảm thấy thất nghiệp là một điều tồi tệ, là do bản thân mình tồi tệ, là cuộc đời mình tồi tệ chứ không phải do tự mình lựa chọn nữa. Từ đó mình cảm thấy không hài lòng với bất cứ mọi thứ, mình trút hết mọi giận dữ lên con em mình, mỗi lần nó làm sai gì là mình nổi cơn tam bành tưởng như muốn giết nó mới hả dạ, mình tự hành hạ bản thân, khóc lóc xuyên đêm không hết cơn, tức tưởi như thể cuộc đời mình không có 1 lối đi nào thanh thản.


Ảnh sưu tầm nhưng mà nhìn có vẻ giống mình


Khi mình dứt lòng ở nhà làm con buôn thì công việc lại ập tới đột ngột như mưa Sài Gòn chưa kịp mặc áo mưa đã ướt nhem, mà vừa mới tròng áo mưa vào người xong đã nắng tạnh. Quằn quại chắp nối 2 tháng thử việc với 2 tháng stress và chuẩn bị đám cưới!!!
Ôi đám cưới, đó cũng là một sự kiện cực kì…đột ngột trong cuộc đời mình. Yêu đương không mấy khi hờn dỗi mà bàn chuyện đám cưới là chỉ muốn hủy hôn!!! Đám cưới của mình mà mình không được tự quyết, phải theo thông lệ, lễ nghi và đau khổ nhất là bao nhiêu ấp ủ lung linh về chuyện cưới chồng đổ sầm cái ầm khi cưới chồng thực sự. Đi bụi xuyên Việt chụp hình cưới -> KHÔNG. Chụp bộ ảnh theo concept những câu tình ca -> KHÔNG. Tự décor tiệc cưới -> KHÔNG. Làm clip cưới hài hước kể câu chuyện tình -> KHÔNG. Tự làm MC cho chính tiệc cưới của mình -> KHÔNG. Tự plan cho tiệc cưới của mình -> KHÔNG. Tổ chức tiệc trên đảo nhà mình -> KHÔNG. KHÔNG. KHÔNG. Vậy đó, nhưng mà thôi ráng chịu, mục đích chính là lấy chồng, còn mấy thứ linh tinh cưới xong làm tiếp =.= Chuyện to đùng mình muốn nói ở đây chính là dấu mốc quan trọng này lại xảy ra vào đúng lúc cuộc đời mình bấp bênh “2 tháng này – 2 tháng nọ” như đã kể lể ở trên.

Từ rất nhiều chuyện thê thảm đó, sức khỏe của mình suy giảm trầm trọng, sốt co giật, hạ huyết áp ngất xỉu… toàn mấy pha suýt chết, thật là biết cách hù dọa con người ta. Thế là mình từ bỏ thói quen nhịn ăn để giảm cân =.= Ráng ăn uống đầy đủ để không lăn đùng ra bất đắc kì tử khi không có người bên cạnh. Từ cái cơ thể siêu hấp thụ + ăn uống đầy đủ nên mình ú lên dần đều TT_TT Ai đời cô dâu cô đồ gì mà ú na ú nần, mặc áo dài, soire gì mà thù lù 1 cục như đòn bánh tét mắc cười quá chỉ muốn khóc ròng ròng :v

Và chuyện tồi tệ nhất là đối diện với vấn đề “tiền đâu cưới”. Lời khuyên chân thành nhất cho những bạn muốn tự lực làm đám cưới mà không dựa vào cha mẹ là hãy lận lưng vài trăm triệu (trung bình 100tr/đám/nơi), có tiền để chi thì mọi lăn tăn bị đá văng hết, chỉ còn lại tình yêu hiểu nhau đến đâu để lựa chọn, thống nhất thôi :v

Có trang horoscope nào đó đã nói nam Xử Nữ và nữ Thần Nông là cặp trời sinh, mình cũng tin là vậy. Và mình nhận ra, khi người ta yêu và cùng nhau chung sống, những lãng mạn miên man nhường chỗ cho yêu thương thực tiễn. Hoa chẳng có ích bằng những ấp ôm mỗi cơn khóc tỉ tê. Thơ chẳng có ích bằng “ưng ăn gì anh nấu”. Bạn bè đứa nào cũng nói tụi mày bựa bựa xứng đôi vừa lứa với nhau, nghe còn vui tai hơn khen trai tài gái sắc gấp vạn lần. “Người đàn ông có bản lĩnh là người biết dùng sự dịu dàng của mình để khiến người phụ nữ anh ta yêu nhận ra cái sai” chính là người đàn ông của mình đó. Cảm ơn anh, anh cảm ơn em đi :))

"Khi hai ta về một nhà
Khép đôi mi chung một giường
Đôi khi mơ cùng một giấc
Thức giấc chung một giờ
Khi hai ta chung một đường
Ta vui chung một nỗi vui
Nước mắt rơi một dòng
Sống chung nhau một đời"
(Một nhà - Dalab)

Vậy đó, mọi thứ bắt đầu êm ả trở lại, mình đi làm mỗi ngày, hóng lương mỗi tháng và đợi ngày làm cô dâu. Ai cũng phải trải qua những biến cố như vậy trong đời nhưng không có nghĩa là bạn trải qua rồi hoặc những biến cố “phổ biến” thì bạn được phép coi thường nó. Vật vã lắm mới qua được, qua được ải này lấy sức đụng độ ải khác ngay thôi. Cuộc đời mình cũng bình thường nhưng mình hoàn toàn có quyền làm quá mà :P


Còn 24 ngày nữa là mình chính thức làm cô dâu, hi vọng từ giờ tới đó sẽ cố gắng siêng năng viết mấy bài đếm ngược để ghi dấu lại đoạn đời này, sau này có cái mà trầm ngâm. 

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

#1 Lời tự sự đầu tiên

Tôi là 1 cô nàng Thần Nông đậm đặc vì sinh vào ngay giữa cung, là 9X thế hệ thử nghiệm (1990) nên đôi khi không biết xếp mình vào thế hệ nào.

Có vài người (mà thường là "thế hệ trước") cho rằng việc tin vào lý thuyết cung Hoàng đạo là điều rất ngớ ngẩn. Riêng tôi thấy rằng đó là một niềm tin thú vị cũng như bạn tin vào Chúa Trời hay Đức Phật. Có thể so sánh với Tôn giáo là hơi khập khiễng nhưng suy cho cùng thì đó cũng là những hệ thống lý thuyết, triết lý do con người tạo ra và để rất nhiều người khác đặt niềm tin vào. Tôi không theo đạo nào cả, cũng không cuồng tin vào lý lẽ cung hoàng đạo. Tôi thấy mỗi hệ thống triết lý như vậy đều hướng con người ta đến điều hay lẽ phải, đều mong mỏi sự chan hòa, cầu tiến nhưng cũng có những bất cập, mâu thuẫn. Tôi thường nghĩ rằng các hệ thống đức tin đó do con người tạo ra từ rất rất lâu rồi, áp dụng vào xã hội ngày nay chắc chắn sẽ có đôi điều không còn phù hợp.



Tôi thích màu xanh blue 1 cách vô thức, cảm giác dễ chịu khi nhìn thấy màu xanh dù là tông nhạt của bầu trời hay tông đậm của màu áo thanh niên tình nguyện. Ngày xưa đi học chuyên văn còn lãng mạn đến độ nghĩ rằng đó là số phận của mình khi màu xanh trong tiếng Anh là Blue còn có nghĩa là cảm xúc buồn, kèm theo lẩm nhẩm bài Love is blue.

Tôi luôn cảm thấy rằng đáng lẽ mình phải sinh ra là con trai. Vì trước hết đó là mong đợi của gia đình như bao gia đình thời trước muốn có con trai nối dõi. Vì tôi không muốn chịu đựng định kiến con gái mà thế này, con gái mà thế nọ. Phản xạ bình thường của con người để chứng tỏ đó là thái độ chống đối. Tuổi nổi loạn của tôi nhiều màu sắc hơn với vài màn say xỉn đáng nhớ, những cuộc đánh nhau loi nhoi, những hoang đàng đủ để sau này trưởng thành bình tĩnh hơn rất nhiều. Nhưng mãi đến tận bây giờ, khi thực sự chấp nhận mình sẽ mãi mãi là con gái (nếu không can thiệp sinh-y học) tôi vẫn luôn muốn chứng minh những điều con trai làm được, tôi cũng có thể làm được. Tất nhiên tôi thất bại nhiều hơn thành công. Nhưng ít ra có đôi lần hả hê đủ để thỏa mãn tính hiếu thắng ấu trĩ trong nhu cầu bình đẳng, bình quyền. 

Tôi là con nhỏ lùn tịt cá tính. Haha. Bạn bè hay nhận xét về tôi như vậy. Cũng chẳng vẻ vang gì nhưng tôi thường là đứa lùn nhất trong dòng họ, trong lớp hoặc trong nhóm bạn. Mặc cảm cũng nhàm, tôi biến nó thành đặc điểm, xếp hàng, chụp hình các kiểu tôi đều hiển nhiên chường cái mặt ra trước, chui vào những chỗ chật hẹp như là xe ô tô, lều trại... thì chắc không ai thoải mái bằng. Tất nhiên bất lợi thì vô vàn, cả bao giờ cho hết, nhưng xét theo triết lý lạc quan thì mình nên tập trung vào phần nước còn trong ly hơn là phần ly còn trống. Tôi không cố tỏ ra cá tính nhưng có lẽ đặc điểm cá nhân và hoàn cảnh xung quanh tạo nên cá tính đó. Tôi phải tạo ra sự khác biệt cho mình để không ai phải lẫn lộn tôi với bất cứ một người quen quen nào họ đã từng gặp. Tôi củng cố niềm tin của các bậc phụ huynh ở nhà (sợ tôi thua kém ngoại hình khó xin việc) bằng khả năng vượt trội ngoại hình, nhưng thực sự là nhiều khi cũng cảm thấy một bạn xinh xắn, chân dài hơn qua mặt mình không phải vì khả năng chuyên môn. Lâu dần tôi nhận ra rằng, ngoại hình cũng là 1 loại năng lực, ai đẹp xuất chúng thì đó là tài năng. Có muôn vàn các để trở nên ưa nhìn, xinh xắn, hòa nhã, hợp thời trang, thơm tho, bắt mắt... Cái đẹp và khái niệm bao la rộng lớn không chỉ ở đôi chân :)) mà nó đặt nhiều vào óc - óc thẩm mỹ.

Tôi thích những lý lẽ của Trang Hạ. Cô ấy tự nhận là đàn bà đích thực mà rất nhiều người đàn bà khác tấm tắc đắc ý những luận điệu của cô ấy. Vì vậy mà tôi ảnh hưởng văn phong, lời lẽ của cô ấy hơi nhiều. Sinh sau đẻ muộn, coi như là tiếp nhận tinh hoa của các bà, các cụ vậy :D 

Lời tự sự đầu tiên lê thê vậy thôi, dành hoa lá cành cho những lời tự sự tiếp theo.