Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

# Có đôi khi

Có đôi khi bạn nhớ da diết những lúc một mình. Một mình tất bật dọn dẹp, gói gém đồ về quê Tết. Một mình một balo, một vali kéo lọc cọc ra đường cho bạn cảm giác vừa độc lập vừa bơ vơ. Rồi một mình bạn lên xe, ngồi giữa toàn người lạ. Một mình bạn gửi vali, với tay cất balo, một mình ăn cơm, một mình nhìn ngắm. Những lúc như vậy, bạn vừa muốn được yên, đừng có ai đó phiền hà động chạm đến bạn, đừng có ai rắc rối nhờ vả bạn; bạn vừa muốn được quen, được nói những câu chuyện không đầu không cuối, nói rồi thôi cho hết ngày xe đằng đẵng quê xa. Một mình, lúc đó bạn đối diện với chính mình, là một con người khác cũng thật không kém con người sôi nổi, ồn ào bình thường. Một mình, bạn lặng lẽ hơn, bạn tận hưởng sự tự do cô đơn như thể không ai có thể chạm được vào bạn.


Có đôi khi bạn cần ra đi khủng khiếp. Thành phố chật chội nhồi nhét tâm trạng bạn mỗi ngày. Cảm giác đi xa, những nỗi niềm bay vèo trôi tuột theo con đường bạt gió. Đi đến một nơi khác là cách dễ dàng nhất để tìm mình khác. Tâm trạng sẽ khác, hơi thở sẽ khác, nước mắt sẽ khác và cái nhoẻn miệng cười cũng khác. Bạn cần phải hít một hơi thật sâu những hơi thở xa lạ trên đồi gió cát, giữa rừng xanh tươi nồng nàn mùi sương, giữa biển trời mênh mông thơm mặn… để những khác lạ đó len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ của bạn, đem bạn ra khỏi những bề bộn thường ngày. Biển sẽ hát những câu rì rào tưởng quen nhưng xa lạ mê hoặc bạn, vỗ về bạn rồi đưa bạn về xa xăm của thành phố đông người.


Có đôi khi bạn muốn khóc một trận tơi bời, khóc tức tưởi đến tận cùng của nỗi đau mà bạn cũng không thể định hình được bạn đang đau đớn vì điều gì. Bạn muốn khóc ầm ĩ, khóc gào thét để rồi sau đó mắt bạn có sưng húp, mặt bạn có bơ phờ đi chăng nữa thì bao nhiêu nặng nề cũng bốc hơi theo nước mắt hết. Rồi bạn đi rửa mặt, những giọt nước mắt cuối cùng trào ra cũng được rửa trôi, số còn lại ẩn sâu vào trong bạn để dành cho những cảm xúc, những dằn vặt, đau thương vẫn cứ luôn nồng nhiệt sẵn sàng. Bạn sẽ cảm thấy khóc xong bạn nhẹ như mây khói nhưng mới mẻ hơn rất nhiều. Và rồi bạn sẽ muốn làm gì đó khác những điều đã khiến bạn khóc, chắc chắn.


Có đôi khi bạn chợt nhận ra mình đã bỏ rơi những nỗi nhớ. Như khi vùi đầu vào công việc, những giờ phút tâm hồn bạn cô quánh lại, công việc cuốn bạn đi mê mải để đến khi buông ra bạn thấy mình hụt hẫng đến kiệt sức và vội đi tìm kiếm những cơn nhớ. Bạn không lựa chọn việc kể lể những mệt mỏi, quay cuồng mà công việc đã kéo bạn đi vì câu chuyện đó quá cũ, bạn vẫn đối diện mỗi ngày qua. Bạn chọn những nông nổi, bốc đồng, bạn chọn đi mưa tìm nắng, chọn những ngọt ngào đựng trong cái hũ nhỏ xinh. Và có đôi khi bạn nhận lại là buồn tủi, giận hờn lẫn lộn, nhưng có sao đâu, tâm hồn bạn đã trở lại.


Có đôi khi bạn cảm thấy bơ vơ như chưa từng có ai ở bên cạnh. Bạn tự xoay sở mọi thứ, bạn không cho phép mình than vãn và được chìu chuộng, bạn tự tìm kiếm những điều ấm áp an ủi để cân bằng những chông chênh vốn dĩ… Nhưng SG có vô tình quá không khi có quá nhiều điều để lựa chọn, có quá nhiều điều để buồn, có quá nhiều điều để hân hoan, có quá nhiều phút chạnh lòng, có quá nhiều chuyện để khắc ghi. SG để mặc bạn hoảng loạn khi phải tự mình lựa chọn những điều ngổn ngang đó. Và có đôi khi bạn buồn, có đôi khi bạn vui, có đôi khi bạn tủi thân đến thê thảm, có đôi khi bạn hạnh phúc như không phải sự thật và… có đôi khi bạn không thể định vị được bản thân mình. Bạn không biết mình đang buồn hay vui, đang giận hờn hay cảm thông, càng không biết nên buồn hay vui, nên giận hờn hay không, nên cảm thông như thế nào…


Có đôi khi bạn vi phạm chính những lý tưởng mà mình vẫn từng đinh ninh. Có lẽ bạn cần thời gian để mình nguôi ngoai, để người khác lãng quên lỗi lầm đó. Có lẽ bạn cần sửa sai để cứu chuộc cảm giác phạm tội của mình. Có lẽ bạn cần một ai đó làm cho bạn tin rằng sai phạm đó cũng dễ hiểu thôi, rằng bạn luôn được chia sẻ và thông cảm. Hay có lẽ bạn cần thay đổi những lý tưởng chắc chắn kia để tìm cho mình những cân bằng mới. Nhưng có lẽ bạn không nên im lặng, không nên chôn vùi sự vi phạm đó vào nơi sâu thẳm mà chính bạn cũng không thể chạm vào để rồi từng người, từng người đến bên bạn đều bị tổn thương.

Ps: 1 tháng lẻ mấy ngày của sự cố gắng, kể từ ngày lá thư tay được gửi và bắt đầu quen những hương vị của nhau. Có rất rất nhiều điều có lẽ không cần nhưng dù sao cũng đã biết và cố gắng thấu hiểu, cố gắng lý giải và cố gắng cảm thông. Và sẽ tiếp tục cố gắng với tất cả cảm xúc chân thành nhất. Nhưng có đôi khi nhưng phút vô tâm làm chòng chành con thuyền nhỏ.

SG ngày 10/10/2013 - Ngày tình yêu làm buồn lặng lẽ

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

#2 Sao phải mượn mây trời nói chuyện người ta

Tâm hồn mình đang lơ lửng nên cái tựa cũng lơ lửng theo. Mà thực ra, ý mình là không muốn lơ lửng ngay từ trong tựa đề. Nhưng mà không hiểu sao, dù viết ra hay đọc lại mình vẫn thấy cái tựa đề quá lơ lửng. Chắc tại mình đang lơ lửng :D


Phú Riềng - Chuyến công du mùa thu 2013


Cũng tròn 2 tháng mình quay trở lại ngồi văn phòng sau 2 tháng ngồi nhà chơi không. Thời gian thì chả đáng kể gì nhưng mình cũng ráng kể vì 2 tháng này, 2 tháng nọ (tổng cộng là 4 tháng) đối với một đời người quả thực… cũng không nhiều nhặng gì nhưng điểm nhấn ở đây là 4 tháng đó ở ngay khúc nào của đời người!

2 tháng đầu là tháng 2 và tháng 3 năm 2014, ngay sau Tết. Trước Tết, mình đã trải qua 1 thời gian kinh khủng trong công việc, bao nhiêu dằn vặt cuối cùng quyết định nghỉ việc để giải tỏa cho bản thân. Về quê ăn Tết không đụng đến cái laptop, cũng không phải email task mỗi ngày, không có ai gọi điện push, không ôm điện thoại check mail, cũng không phải mò lên fanpage user với cả contest. Mình chỉ ăn chơi và yêu đương haha. Đó thực sự là một cảm giác rất khoáiiiii. 

Rồi mình mò mặt vào SG với cuộc phỏng vấn gấp ở 1 agency xịn. Mình hớn hở để gặp minh chủ tương lai bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu khi phải trò chuyện với người ấy qua điện thoại. Cuộc trò chuyện trầy trật dẫn đến một kết quả bi thương là mình rớt phỏng vấn và còn giờ cái thói hằn học email ý kiến này nọ sao không phỏng vấn trực tiếp, sao rớt mà hổng mail thông báo để ngồi hóng.... Haha. Dù sao thì cũng rớt 1 cách hả hê.

Mình tiếp tục ngồi nhà với đống Đèn pixar bán lai rai sống qua ngày. Nói thêm là thời gian khủng hoảng trước Tết mình cũng đã từ chối hết mấy job freelance nên thành ra sau Tết không còn 1 mống. Bao nhiều khờ dại dồn hết 1 thời!

Chuyện mình làm hùng hục mấy tháng rồi nghỉ chơi bời lêu lỏng 1, 2 tháng là chuyện bình thường trước đó với cái thứ freelancer ham chơi như mình. Nhưng chuyện đáng nói là 2 tháng này khác với rất nhiều năm tháng trước đó. 2 tháng này mình phải nuôi 1 con heo học năm nhất ĐH với phương châm nuôi là “không vì thiếu tiền mà thiếu kinh nghiệm”. 2 tháng này mình có 1 con Bò ở bên canh lúc nào cũng “Em kiếm gì làm đi”, “Em ở nhà mà ko làm cái này ko làm cái nọ”, “Em không đi làm thì chi tiêu vừa thôi…” và hàng tỉ thái độ miệt thị người không đi làm. 2 tháng kinh hoàng đó, mình xoắn đến nỗi nộp cả CV vào Marketing công ty xây dựng, cơ khí hahaha trong khi mình thề là cuộc đời mình chỉ hợp với Agency trừ Client do chính mình làm chủ thôi. Thời gian đó, mình stress trầm trọng! Vừa trải qua cơn stress công việc muốn nghỉ làm để cân bằng thì lại bị thúc đít phải-có-1-công-việc-mới-là-con-người. Xưa nay mình làm freelancer, bán buôn lai rai cũng không đến nỗi đói, quan điểm của mình là thu-nhập chứ không phải công-việc. Nhưng con Bò cũ kĩ của mình thì không nghĩ thế, phải có 1 công việc bất kể làm việc đó mình vui hay buồn, chán ngán hay hào hứng… và mình bị ảnh hưởng theo. Mình cảm thấy thất nghiệp là một điều tồi tệ, là do bản thân mình tồi tệ, là cuộc đời mình tồi tệ chứ không phải do tự mình lựa chọn nữa. Từ đó mình cảm thấy không hài lòng với bất cứ mọi thứ, mình trút hết mọi giận dữ lên con em mình, mỗi lần nó làm sai gì là mình nổi cơn tam bành tưởng như muốn giết nó mới hả dạ, mình tự hành hạ bản thân, khóc lóc xuyên đêm không hết cơn, tức tưởi như thể cuộc đời mình không có 1 lối đi nào thanh thản.


Ảnh sưu tầm nhưng mà nhìn có vẻ giống mình


Khi mình dứt lòng ở nhà làm con buôn thì công việc lại ập tới đột ngột như mưa Sài Gòn chưa kịp mặc áo mưa đã ướt nhem, mà vừa mới tròng áo mưa vào người xong đã nắng tạnh. Quằn quại chắp nối 2 tháng thử việc với 2 tháng stress và chuẩn bị đám cưới!!!
Ôi đám cưới, đó cũng là một sự kiện cực kì…đột ngột trong cuộc đời mình. Yêu đương không mấy khi hờn dỗi mà bàn chuyện đám cưới là chỉ muốn hủy hôn!!! Đám cưới của mình mà mình không được tự quyết, phải theo thông lệ, lễ nghi và đau khổ nhất là bao nhiêu ấp ủ lung linh về chuyện cưới chồng đổ sầm cái ầm khi cưới chồng thực sự. Đi bụi xuyên Việt chụp hình cưới -> KHÔNG. Chụp bộ ảnh theo concept những câu tình ca -> KHÔNG. Tự décor tiệc cưới -> KHÔNG. Làm clip cưới hài hước kể câu chuyện tình -> KHÔNG. Tự làm MC cho chính tiệc cưới của mình -> KHÔNG. Tự plan cho tiệc cưới của mình -> KHÔNG. Tổ chức tiệc trên đảo nhà mình -> KHÔNG. KHÔNG. KHÔNG. Vậy đó, nhưng mà thôi ráng chịu, mục đích chính là lấy chồng, còn mấy thứ linh tinh cưới xong làm tiếp =.= Chuyện to đùng mình muốn nói ở đây chính là dấu mốc quan trọng này lại xảy ra vào đúng lúc cuộc đời mình bấp bênh “2 tháng này – 2 tháng nọ” như đã kể lể ở trên.

Từ rất nhiều chuyện thê thảm đó, sức khỏe của mình suy giảm trầm trọng, sốt co giật, hạ huyết áp ngất xỉu… toàn mấy pha suýt chết, thật là biết cách hù dọa con người ta. Thế là mình từ bỏ thói quen nhịn ăn để giảm cân =.= Ráng ăn uống đầy đủ để không lăn đùng ra bất đắc kì tử khi không có người bên cạnh. Từ cái cơ thể siêu hấp thụ + ăn uống đầy đủ nên mình ú lên dần đều TT_TT Ai đời cô dâu cô đồ gì mà ú na ú nần, mặc áo dài, soire gì mà thù lù 1 cục như đòn bánh tét mắc cười quá chỉ muốn khóc ròng ròng :v

Và chuyện tồi tệ nhất là đối diện với vấn đề “tiền đâu cưới”. Lời khuyên chân thành nhất cho những bạn muốn tự lực làm đám cưới mà không dựa vào cha mẹ là hãy lận lưng vài trăm triệu (trung bình 100tr/đám/nơi), có tiền để chi thì mọi lăn tăn bị đá văng hết, chỉ còn lại tình yêu hiểu nhau đến đâu để lựa chọn, thống nhất thôi :v

Có trang horoscope nào đó đã nói nam Xử Nữ và nữ Thần Nông là cặp trời sinh, mình cũng tin là vậy. Và mình nhận ra, khi người ta yêu và cùng nhau chung sống, những lãng mạn miên man nhường chỗ cho yêu thương thực tiễn. Hoa chẳng có ích bằng những ấp ôm mỗi cơn khóc tỉ tê. Thơ chẳng có ích bằng “ưng ăn gì anh nấu”. Bạn bè đứa nào cũng nói tụi mày bựa bựa xứng đôi vừa lứa với nhau, nghe còn vui tai hơn khen trai tài gái sắc gấp vạn lần. “Người đàn ông có bản lĩnh là người biết dùng sự dịu dàng của mình để khiến người phụ nữ anh ta yêu nhận ra cái sai” chính là người đàn ông của mình đó. Cảm ơn anh, anh cảm ơn em đi :))

"Khi hai ta về một nhà
Khép đôi mi chung một giường
Đôi khi mơ cùng một giấc
Thức giấc chung một giờ
Khi hai ta chung một đường
Ta vui chung một nỗi vui
Nước mắt rơi một dòng
Sống chung nhau một đời"
(Một nhà - Dalab)

Vậy đó, mọi thứ bắt đầu êm ả trở lại, mình đi làm mỗi ngày, hóng lương mỗi tháng và đợi ngày làm cô dâu. Ai cũng phải trải qua những biến cố như vậy trong đời nhưng không có nghĩa là bạn trải qua rồi hoặc những biến cố “phổ biến” thì bạn được phép coi thường nó. Vật vã lắm mới qua được, qua được ải này lấy sức đụng độ ải khác ngay thôi. Cuộc đời mình cũng bình thường nhưng mình hoàn toàn có quyền làm quá mà :P


Còn 24 ngày nữa là mình chính thức làm cô dâu, hi vọng từ giờ tới đó sẽ cố gắng siêng năng viết mấy bài đếm ngược để ghi dấu lại đoạn đời này, sau này có cái mà trầm ngâm.