Thứ Hai, 16 tháng 11, 2020
Ngày ba mươi rất buồn
Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2020
Vì sao mình ít viết
Sáng nay, mình lại tự hỏi tại sao bây giờ mình không thể viết dài hoặc khó thể diễn tả suy nghĩ, tâm trạng một cách suôn sẻ được. Và mình nhận ra (một trong những) lý do đó là mình không ngồi viết trong không gian riêng để cảm xúc có thể tự do bộc bạch. Một phần là điều kiện, một phần là do bản lĩnh của mình yếu :)) vì khi ngồi ở công ty hay ngồi ở quán cafe thì không thoải mái để viết vời. Những hôm nào ngồi làm việc khuya thì hẳn là ngồi làm việc khuya chẳng còn hơi sức tâm trí đâu mà viết. Thời gian mình hay dành cho một chút riêng tư chắc là lúc ngồi bus nhưng rõ ôi, cầm điện thoại viết thì rất nhiều yếu tố gây xao lãng lại khó viết dài.
Có lúc mình còn định đổi tên blog thành Tâm hồn lặng gió luôn vì chẳng thể viết nữa. Nhưng đâu đó trong tâm hồn đầy cảm xúc này vẫn rất muốn viết, dù ngắn hay dài, dù hay hay dở thì viết vẫn là một niềm yêu thích, một điều an ủi mình, bất cứ khi nào.
Liệt kê lại đây một số nhắc nhở để tự mình có thể viết được nhiều hơn, thỏa mãn hơn (chứ không màn hay dở nữa, chỉ cần hài lòng)
1. Vốn để viết.
Làm gì cũng cần vốn, viết cũng vậy. Vốn để viết là vốn tự có khả năng chọn lọc câu chữ, phong cách, giọng điệu riêng; vốn đọc vì văn ôn võ luyện, mình đọc nhiều cái gì mình tự khắc viết ra hao hao cái đó; vốn sống để giúp mình nhìn vấn đề điềm tĩnh và viết chững chạc không bị bốc đồng từ ngữ (hoặc điềm quá thấy chả còn gì đáng viết hihi); vốn cảm xúc, cái này khá mông lung mà mình hay bị ảnh hưởng bởi cảm xúc khi viết (nên mới không theo nghề bán chữ chuyên nghiệp được) vân vân và rất nhiều vốn khác.
Hẳn vậy nên mình mới mất khả năng viết tốt vì mình gần như không đọc nhiều, chỉ đọc ehon cho con thôi...hức... và đọc các sách chuyên ngành khô khan (nhưng bản thân lại không muốn viết về chuyên ngành trên trang cá nhân) Cuộc sống cá nhân cũng nhàm chán chẳng có điều chi để viết, tuổi trẻ bốc đồng cũng đã qua không còn thiết kể nỗi niềm với cõi mạng nữa =)) hạnh phúc thường im ỉm mà hưởng thụ chứ khoe ra cũng chẳng có gì. Thế, thành ra FB toàn hình con, kể chuyện con thôi. Đôi lúc cũng hơi chạnh lòng, FB hiện lên hình ảnh 1 bà mẹ bỉm sữa nhưng thật ra ko phải thế, tên mình là Nguyễn Lê Ly Na chứ ko phải Nguyễn Thị Mẹ Bò, hay Lê Mẹ Bò Giò =)) tại sao bọn nó thống trị FB thế nhỉ.
2. Chủ đề để viết
Nếu ngày xưa mình hay viết chủ đề thất tình thì sau khi cưới chồng mình viết chủ đề nói xấu chồng rồi sau khi có con mình viết chủ đề khoe con, quào, mình quả là một người phụ nữ vn điển hình phải không các mẹ.
Có đôi lần mình viết các chủ đề xã hội, mà các chủ đề đó dĩ nhiên gây tranh cãi vì quan điểm trái chiều, và mình thường cảm thấy tổn thương mỗi đợt tranh luận đó hay nói cách khác là hèn không dám đối đầu với sự va chạm quan điểm, nên mình thôi. Trông ghê gớm vậy chứ mong manh dễ vỡ lắm chòi oi.
Cũng có đôi lần mình viết các chủ đề chia sẻ cũng lại rơi vào một khoản trời băn khoăn khi những điều mình viết ra nó chưa thật sự tròn trịa, vì kiến thức của mỗi người có hạn thôi, có cái mình còn không biết là mình không biết nên lại thôi, cũng lại là hèn không dám đối diện với những oánh giá của xã hội.
Thế, cho nên không viết được vì bế tắc chủ đề, riết rồi khi nhìn lại thấy cuộc đời mình chẳng có gì đặc biệt để chia sẻ cả, những điều bình thường đó đã quá nhiều người nói rồi, mình nói lại làm chi, thậm chí nói lại cũng không có gì mới. Biết rằng mỗi người chỉ có 1 cuộc đời để trải nghiệm thôi, mình sống và sẻ chia thôi, cũng là một cách để mình học hỏi, nhưng chữ nhưng quá to để vượt qua nên mình chỉ đang sống và tận hưởng nó thôi không thể viết ra, kể lại một cách tường tận và hay ho.
3. Viết hay nói
Các năm gần đây mình nhận thấy một sự thay đổi đó là mình sẽ nghĩ được nhiều hơn khi nói chứ không phải là khi viết. Trong khi, trước đó thì ngược lại, mình luôn cầm bút lên thì suy nghĩ mới tuôn theo. Có thể môi trường làm việc hoặc thoi quen sống đã thay đổi luôn thói quen suy nghĩ. Thành ra mình có thể đứng nói nói cả mấy tiếng đồng hồ không thôi nhưng viết thì vài dòng là tắc tị. Vậy cũng tốt, mình định tận dụng làm vlog nhưng sợ bị ném đá =)) nên vẫn chưa haha
4. Dám
Tóm lại vẫn là dám nghĩ dám làm thôi các bạn ơi, nghĩ được gì viết ra và đăng lên hoặc viết đâu đó cũng được, chứ cứ nghĩ hoài nó mãi ở đó rồi biến mất như nơ-ron thần kinh rơi rụng của chúng ta thôi.
Viết đến đây thấy quá sức lan man và mông lung rồi nên dừng vậy, byeee
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2020
Chiếc blog ngày mưa
Những ngày mưa gió làm tâm trạng chông chênh nhiều quá, nghĩ nhiều thức về công việc về những việc mình đang làm có đáng hay không. Nhưng rồi cũng phải lựa chọn và bước tiếp thôi, không thể ngừng lại. Điều mình có thể làm là giữ cho tinh thần tích cực, giữ cho mình luôn đúng hướng, giữ cho cảm xúc của mình cuối cùng vẫn là hạnh phúc để làm tiếp. Để được như vậy thì có những lúc phải đối diện với lựa chọn, có những lúc cần phải từ bỏ, có những lúc cần phải bão giông thì mới đến được nơi êm đềm.
Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2019
Trầm cảm có phải không
Mình đang cố gắng đối diện và vượt qua những triệu chứng của trầm cảm sau sinh khi sinh em Giò thì điện thoại hư như 1 cách cắt phụt đi sợi dây tích cực vẫn đang ngày ngày kéo giữ mình không rơi vào hố sâu trầm cảm.
Mình đã cố gắng vui vẻ khi phải ở nhà nhiều ngày liền không ra đường, mình giao tiếp với mọi người qua mạng xã hội và bán hàng online.
Mình cố gắng chạy bộ mỗi ngày để có thời khắc dress up bước ra khỏi nhà, dù là đồ thể dục.
Mình cố gắng khắc phục sự khó chịu khi bị căng sữa, chảy sữa bằng cách dùng miếng thấm sữa và hút sữa đúng giờ.
Mình cố gắng không nổi nóng khi Bò nằm ngủ chung, ôm hoặc lăn đè lên ngực đang căng sữa đau nhói.
Mình cố gắng ân cần với Bò khi buổi tối đọc sách buồn ngủ ríu cả mắt nhưng nó vẫn đòi đọc tiếp.
Mình cố gắng giữ bình tĩnh khi mẹ mình lén lúc mình ra ngoài tập thể dục thì rơ lưỡi nước lá hẹ cho Giò.
Mình cố gắng kiên nhẫn khi mẹ mình dành làm hết những việc Bò có thể tự làm như cất đồ, xúc ăn.
Mình đã cố gắng để không lên cơn thịnh nộ với người khác và tự hành hạ dày vò bản thân như trước đây.
Mình đã cố gắng nói với Bảo từ sớm rằng sửa lại phòng ngủ để sau sinh mình vẫn nằm ở phòng mình và có thể ngủ cùng Bảo với Bò thay vì nằm với bà ngoại nhưng Bảo vẫn không làm.
Nhưng mình đã có lúc mất kiểm soát hất chân Bò thật mạnh và bực bội khi tối đang ngủ thì nó gác chân lên mặt, mình đã bóp tay nó thật mạnh cho hả giận khi nó không chịu ngủ, thậm chí mình còn nằm mơ thấy mình đánh Bò rất là nặng nhưng nó vẫn không biết là mẹ đang trút giận lên nó, nó gọi mẹ ơi con đau quá. Lúc đó mình tỉnh giấc và cảm thấy ân hận, mình ôm con khóc như một con rồ, như bây giờ.
Nhưng mình đã có lúc đang hì hục rửa mấy đồ hút sữa thì ném hết xuống sàn, sao mình phải cặm cụi hút, rửa đồ đạc lúc nửa đêm thay vì được ngủ và cũng có những đêm mình thức dậy với 2 bên ngực căng nhức và chỗ áo, nệm ướt đẫm cũng tức muốn gào lên
Bây giờ, ngồi viết những dòng này, mình đã khóc ong hết cả đầu, nghẹt đặc 2 lỗ mũi và mờ nhòe 2 mắt. Mình nghĩ rằng mình sẽ van xin, năn nỉ Bảo làm lại phòng ngủ để mình có thể sắp xếp lại mọi thứ nhưng mình thật sự không biết làm vậy mình có cảm thấy đỡ hơn không.
Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019
Thương em bé
Từ hôm chủ nhật thấy dì Vy ko về nhà mà đi với người yêu, Bò lên taxi đã khóc nức nở rồi. Tối thứ 2 Bò lại nhắc không muốn bị bỏ rơi, sao dì Vy không về nhà, rồi cứ ôm mẹ khóc ấm ức làm mẹ thương quá mẹ khóc theo Bò luôn.
Nhỏ giờ Bò luôn ở với dì Vy, dì với quại dẫn đi chơi nhiều hơn mẹ nữa nên đối với Bò gia đình là gồm ba mẹ, quại và dì Vy. Từ khi xuống Thủ Đức ở dì Vy không ở chung nữa, cuối tuần mới về nhà, vì dì đi làm, Bò cảm nhận được sự thay đổi đó. Bò luôn hỏi sao cả nhà đi mà không có dì Vy và hôm qua thì đã đủ lớn và đủ hiểu để biết rằng dì Vy quên Bò rồi :(
Cùng với cảm xúc đó, lúc mẹ kể chuyện đi ngủ đến chuyện Tích Chu Bò lại khóc và nói quại đừng biến thành chim bay mất bỏ rơi Bò nha.
Ôi mẹ thương em bé quá, rồi em sẽ phải gặp nhiều buồn thương nữa khi em ngày càng lớn hơn. Mẹ không biết làm sao để giúp em nên chắc là mẹ sẽ ôm và khóc với em nhé.
Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019
Cuối tuần của cảm xúc
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019
Mình luôn chọn khó khăn
Có rất nhiều lúc mệt mỏi nhưng rồi mình lại lựa chọn như vậy, thậm chí ngày càng khó hơn.
Có lúc được ủng hộ, có lúc không, nhưng rồi mình vẫn tìm cách để có được những thứ mình muốn.
Như lúc này đây, mình cảm thấy khó khăn đủ bề, hoặc mình cảm thấy lựa chọn của mình dù hướng nào cũng đi vào chỗ khó. Có lựa chọn được gia đình ủng hộ, có lựa chọn chỉ có một mình. Nhưng hơn lúc nào hết, mình tràn đầy hứng khởi và lạc quan để thực hiện. Mình yêu thích cảm giác lạc quan này, dù cho không thực hiện được, không đạt được điều mình muốn thì ít nhất mình cũng đã theo đuổi hết mình cho mục tiêu.
Cố lên!
Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019
Có nhiều lúc trong cuộc đời bạn muốn bỏ trốn
Đó có thể là những lúc nhiều việc nhưng nguyên nhân bạn muốn bỏ trốn không phải vì nhiều việc mà là cảm giác thất bại. Nhiều việc và nhiều việc thất bại, không suôn sẻ, bị đánh giá tệ, bị chê trách dù bạn đã thật sự làm hết khả năng (hoặc không hết khả năng của bạn cho việc đó, vì 1 phần khả năng của bạn phải cân cho các việc khác cùng lúc đó). Và bạn cảm thấy cuộc đời này thật là chán vì sự cố gắng không có ý nghĩa gì lúc này cả, bạn quay ra nghi ngờ năng lực của bản thân, bạn đánh giá cộng sự và những người bên cạnh cũng chán chẳng khác gì cuộc đời này cả. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.
Đó có thể là những lúc bạn cảm thấy vô cùng mệt mỏi kể cả việc ăn uống hay ngủ nghỉ cũng làm bạn mệt mỏi nhưng nguyên nhân bạn muốn bỏ trốn không phải vì mệt mỏi mà vì tâm trạng đang ở sát đất của bạn. Bạn thất vọng về mọi thứ kể cả món ăn yêu thích cũng thấy thất vọng vì nó không ngon, kể cả thời gian ngủ cũng làm bạn thất vọng vì thời gian không giúp đẩy lùi những rối bời trong đầu và kéo tâm trạng bạn lên được. Dù vẫn chìm trong cơn ngủ mệt mỏi rồi sáng hôm sau bạn cũng thức dậy với đúng những bộn bề đó hoặc hơn vì cộng thêm áp lực thời gian. Và bạn cảm thấy cuộc đời này thật chán, những vai trò trong đời làm bạn chán, những mối quan hệ làm bạn bực dọc và chẳng còn lý do gì để duy trì nữa khi bạn đang mệt mỏi thế này. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.
Đó có thể là những lúc bạn cần sự an ủi, động viên nhưng chẳng đứa nào thèm nói và bạn muốn bỏ trốn không phải vì không được an ủi, động viên mà vì có quá nhiều đứa an ủi, động viên và bạn thấy chẳng cần nữa. Và cuộc đời này lại trở nên chán ngắt vì tụi nó chẳng an ủi khi cần và chẳng bơ khi mình không cần nữa. Bạn nghĩ đến việc tại sao mình không thể sống như người tàng hình hoặc chỉ hiển thị bằng tín hiệu thôi để vẫn có thể nhận biết sự hiện diện của nhau nhưng đừng nhìn thấy những điều như là đôi mắt đỏ hoe hay body ngày càng mập hay đôi giày không được sạch sẽ lắm. Cái cách vận hành đó cũng chán chẳng khác gì cái cảm xúc này. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.
Đó có thể là những lúc bạn vừa mới hả hê chửi đứa nào đó xong bạn lại chẳng thấy hả hê nữa, cũng không hối hận gì, cũng chẳng muốn chửi đứa khác để tìm cảm giác hả hê tiếp. Chỉ đơn giản bạn muốn bỏ trốn vì bạn thấy rằng những việc đó, cảm giác hả hê đó thật vô nghĩa, đứa kia có thể tổn thương hay gì đó bạn cũng không còn quan tâm, bạn có thể hối lỗi hay gì đó bạn cũng không còn quan tâm, bạn chỉ quan tâm là bạn không còn quan tâm gì cả. Và bạn lại chán cuộc đời vì cuộc đời chẳng có gì để bạn quan tâm. Cảm hứng mỗi ngày, mỗi lúc trở thành thức gì đó khó hình dung và dĩ nhiên khó đạt được vì chán đó. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.
Nhưng thực tế là bạn không thể trốn (hoặc chỉ một lúc chui vào toilet thôi) và cũng không thể không gặp ai hết. Nhưng bạn hoàn toàn có thể sống như đang trốn và biểu hiện như không gặp ai hết. Nhưng chắc chắn như vậy là không đủ cho sự chán đời này. Và điều bất hạnh là bạn cũng không biết làm gì tiếp theo ngoài việc trốn, không gặp ai hết và đợi cho cơn chán này đi qua.
Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019
Tản mạn đêm khó ngủ
Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019
Blog mến thương viết quài không xong được một bài
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019
Cuối năm lười lười và buồn buồn
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019
Cần nhiều động lực hơn
Thật khó để có thể bỏ mặc những dèm pha, sỉ vả đó nhưng cũng không thể vướng bận để ảnh hưởng cộng việc. Mình thường không công khai công việc trên trang cá nhân, mình không muốn những người không đủ tư cách, không hiểu chuyện đánh giá công việc của mình kể cả khen hay chê. Những lời khen đãi bôi còn tởm lợm hơn những câu chê bai nhất thời.
Rất nhiều lần mình suy nghĩ về công việc, mình cố gắng làm tốt nhất mà thâm tâm mình cảm thấy bớt áy náy nhất, mình cũng hay được khen là làm việc có tâm, những lúc đó vui 1 chút nhưng những lúc bị chê, bị chửi thì thật kinh khủng rất nhiều ngày sau đó. Mình tự hỏi không biết mình có phù hợp với social hay không, hay thật ra mình phù hợp với một ngành nghề nào khác mà mình chưa khám phá được. Hay là mình lui về ở ẩn, buôn bán qua ngày, không tiếp xúc với thế gian social nữa. Nhưng mình cũng thích đem lại lợi ích cho cộng đồng. Những mâu thuẫn đó rất nhiều lần dằn vặt mình làm cho mình mât thời gian để trăn trở, học thêm lan man và nhảy việc, và buồn.
Năm mới cần nhiều động lực hơn để làm việc để đối diện với công việc.
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019
Đi dạy học
Mình cố gắng không ăn gian giờ của học viên như tới trễ, về sớm, giải lao quá lố, kể chuyện riêng... Vì như vậy là vừa nhận tiền giảng vừa ăn gian tiền học phí của học viên. Tuy nhiên mình đến sớm và đợi các bạn đến trễ, về sớm cho chúng coi đá banh ^^! Và mình bù bằng các tài liệu gửi thêm.
Mình cố gắng truyền tải nhiều kiến thức nhất có thể trong giờ dạy, mình nói không kịp thở, nhưng làm cho học viên hơi quá tải, có đứa ngủ gục vì học buổi tối =)) Mình gửi file có luôn lời giản và các link manh mối để có đứa nào muốn moi móc thêm vẫn có đường hướng để tìm.
Mình là giáo viên quá có tâm có đúng vậy không?
Mỗi tối mình nói liên tục hơn 3h, trong lúc đó, dù đang bị cảm nhưng mình không chảy mũi sụt sùi như lúc ngồi văn phòng làm việc hay đi xe, nói xong mình no luôn dù chưa ăn tối. Chắc mình mê nói quá rồi, nói chữa lành và lấp đầy bụng :))
Nói là no vậy chứ về nhà thấy đồ ăn ngon vẫn đớp. Có điều cảm giác nói quá no làm mình không thấy đói, ko không xuống năng lượng. Tốt, hi vọng đốt được đống mợ dữ trữ.
Tuy nhiên mình phải nghiên cứu cách trình chiếu bằng máy tính của trung tâm hoặc ipad chứ dùng máy tính của công ty đi dạy ở ngoài là tham nhũng haha.
Dù sao thì cũng yêu thích công việc này, có điều tèn hơi ít hihi
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019
Cảm ơn con
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019
2019 tích cực hơn
Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018
Mặt nước êm đềm trở lại
Khi nhận ra mình thật đáng chán thì mình cần cho bản thân 1 chút thời gian để chán để rồi sau đó sẽ phải tự làm cho mình thú vị hơn, làm cho mình yêu thích chính mình hơn.
Lại là một ngày chủ nhật rảnh rang một chút để viết linh tinh, hôm nay cũng như cả tuần rồi làm được nhiều việc khiến mình thấy tự hào và vui vẻ hơn.
Mục tiêu từ giờ đến cuối năm là xử lý đống hàng tồn để rộng chỗ decor nhà. Đã hi vọng không sống trong nhà kho nhưng đâu vẫn hoàn đấy.
Đã mua lịch 2019 và plan cho 2 cái plan bự nhất năm 2019.
Bây giờ chờ khoản tiền đang lẽ được nhận từ 3 tháng trước nữa là khép lại 2018 ổn thỏa.
2019 sẽ là năm của những trải nghiệm mới và thành công nhé, đừng trải bại nữa =.=
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018
Cuối tuần đáng sợ
Cả tuần qua mình gần như bàng hoàng và buồn bã không làm được gì cả. Mình không ngừng trách bản thân quá chủ quan và bất cẩn. Từ việc khóa balo, khóa sim và khóa điện thoại. Thật sự là những thứ có thể không xảy ra nếu không thiếu cảnh giác.
Biết rằng việc tiếp tục trách móc và dằn vặt bản thân sẽ không giúp ích gì cả, thay vì vậy mình cần phải ghi nhớ và cẩn trọng hơn. Nhưng bên cạnh xui xẻo đó, những thứ xui xẻo khác ập đến và mình thật sự bại trận.
Mình sống trong cảm giác sợ hãi, ngu ngốc, yếu ớt suốt tuần qua. Việc đọc sách ko làm mình đã hơn, nó không mang lại 1 liều thuốc tinh thần nào cho mình cả. Việc vui chơi với con và cố tỏ ra bình tĩnh với người nhà không giúp mình khá hơn, mình vẫn cứ lôi lại các email cũ, cái flow tụi nó lấy cắp điện thoại và tài khoản của mình để đọc và dằn vặt.
Mình định sẽ dùng điện thoại cùi bắp 1 thời gian để trừng phạt bản thân và khắc nhớ nhưng công việc cần những thiết bị hiện đại hơn. Mình thật sự một lần nữa cảm thất thất bại.
Cảm xúc của những ngày qua là muốn khóc nhưng không khóc được. Mình không có lúc nào để dừng lại, mình không có chỗ nào để ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn, tự đưa cảm xúc lên cao để khóc bật ra rồi hết. Hoặc đó là cảm xúc chẳng thuộc thái cực nào để có thể khóc hoặc để có thể xem nhẹ hoặc để có thể biến thành một động lực nào đó. Nó chỉ đơn giản và phũ phàng là 1 bài học nhớ đời về cái giá của sự chủ quan, và khinh suất.
Và mình biết là mình sẽ còn khó vượt qua nó không 1 khoản thời gian nữa cho đến khi có 1 điều gì đó có thể bù đắp hoặc nó trở thành vô cùng sâu thẳm, vô cùng buồn đau, vô cùng oán hận để có thể bật được ra.
Và mình biết rằng, mình cần phải biết cách tự bảo vệ bản thân, tự lo cho bản thân ổn thỏa trước khi xem thường ai, xem nhẹ điều gì.
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018
Mọi thứ xui rủi đều đến cùng lúc
Mình đã từng tin là mọi thứ xui rủi đều đến cùng một lúc vì mình đã trải qua rất nhiều lần như vậy.
Nhưng sau đó, mình cần phải động viên bản thân rằng mọi chuyện xung quanh đều xảy ra vốn dĩ như vậy, chỉ có bản thân mình, thái độ của mình, hành xử của mình, quyết định của mình mới làm cho đều đó thành tai ương hay thử thách, thành buồn đau hay chỉ là một lúc trầm thôi.
Và mình đã cố gắng tìn vào thái độ đó, cố gắng sống theo thái độ đó để vượt qua mọi không hay đến với mình.
Tuy nhiên, có những lúc mình không muốn tin nữa, mình mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.
Lúc để quên điện thoại trong túi quần, má lấy bỏ vào máy giặt và mình đã cố gắng hết sức để bình tĩnh bằng cách đi mua ngay 1 cái mới. Nhưng lần này, mình cũng đã cố gắng hết sức bình tĩnh, giữ sự vui vẻ lạc quan nhưng không có tiền để mua cái mới. Mình gặp vấn đề về tiền bạc đã hơn 3 tháng rồi, 3th liên tục mình không có tiền, không có thẻ visa để trả tiền dẫn tới ilound của mình chưa cập nhật hết, mất ip cũng không có gì ghê gớm nếu iclound vẫn còn, nhưng mình thì khác vì mình hết tiền.
Mất điện thoại cũng không có gì ghê gớm vì mình vẫn còn cái backup nhưng mình vẫn dùng điện thoại livestream mỗi tuần và làm việc mỗi ngày. Giờ mình phải làm sao.
Và kinh khủng nhất là mình sợ mất nữa.
Và mệt mỏi hơn là mình phải gia nhập hội cư dân đi đòi công lý, lên công ty bán nhà chầu chực để gặp giám đốc rồi lại nghe hứa suông rồi nghe thách là kiện tới đâu tôi hầu tới đó. Các bà các chị rủ nhau lập hội để làm ầm lên, còn mình thì mệt, mình chỉ muốn yên thân. Mình biết là nếu không đấu tranh thì thân cũng sẽ không yên được, nhưng đang mệt, đang buồn, đang rất cô đơn. Các chị em hùng hổ như sắp dở cty đến nơi, ông giám đốc cũng gấu chó quát lại không thua 1 tiếng nào.
Chán chẳng buồn quan tâm.
1000 thứ cần thẻ visa và mình đang cố gắng vượt qua, đến mỗi mình muốn lên giết hết mất thằng tào lao trên ngân hàng.
Mấy job ngoài thì người ta đòi tiền chèo chẹo phải mượn tiền để trả, còn tiền của mình thì không ai trả, khó dễ đủ điều từ tháng 9 đến giờ vẫn chưa thanh toán được. Thật sự thật sự quá sức chịu đựng rồi.
Mình sẽ luôn có cách để xử lý mọi thứ nhưng không phải là xử lý hậu quả mà mình chẳng có cơ hội nào để cố gắng thay đổi cả. Điều đó làm mình cảm thấy bất lực hoặc không công bằng.
Mình thật sự không còn đủ sức chịu đựng nữa!!
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
Tui là influencer của nhà tui
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018
Đi đâu đó 1 mình
Lúc trẻ đi chơi khắp chốn, trốn việc đi chơi, chỉ mong tìm được công việc ngao du bốn bể, đi công tác quài quài. Bây giờ hay có dịp đi công tác, tại đắn đo vài giờ bay để đi nhanh rồi về.
Lúc trẻ thích đi 1 mình cho ra vẻ sâu sắc, lang thang nhưng đa phần là đi với bè bạn vì không dám, vì không đủ tiền. Bây giờ, đi công tác 1 mình, thấy buồn, nghĩ xem có bạn bè nào quanh đây không.
Lúc trẻ thấy ăn mì gói, nhịn đói là thảm thê, tủi thân lắm. Bây giờ, lúc có 1 mình tự thưởng cho mấy bữa hư hỏng, ăn mỳ gói, snack, chocolate...
Lúc trẻ chưa bao giờ nghĩ mình có thể trở thành mình bây giờ.
Tối nào ở khách sạn 1 mình cũng đầy ắp tâm trạng, nhớ rất nhiều chuyện cũ và nghĩ rất nhiều chuyện bây giờ.
Cũng lạ,
Mấy ngày gần đây mình bị nhức đầu lại, không hiểu tại sao. Hồi xưa mình bị nhức đầu kinh niên, do ngủ trễ, ngủ ít và uống nhiều cafe. Giờ đã ngủ sớm hơn, ngủ đủ hơn, đã hết nhức đầu 1 thời gian dài nay rồi. Mấy hôm nay bị lại không biết là vì đọc nhiều sách hại não hay do đã gom tiền trả hết nợ cảm thấy chơi vơi quá :)) Vậy mà hôm nay lại tự thưởng cho mình thức khuya, thay vì làm slide để ngày mai training thì ngồi viết blog.
Có những chuyện chính bản thân mình cũng thấy lạ, cuộc đời chuyển hướng cũng được 4 năm rồi mà vẫn không thể tin mình có thể đi đến ngày hôm nay. Nếu mình vẫn yolo, vẫn hoang dại như trước không biết giờ như thế nào nữa.
À ngày trước mình khóc rất nhiều, có những khi buồn tình, có những khi tủi thân, có những khi buồn đời, buồn nhiều và khóc rồi thức khuya rồi thả trôi bản thân mình như vậy. Giờ mình không hay khóc nữa, mình chỉ tìm cách để tận hưởng những hạnh phúc hiện hữu trước mắt mình.
Mà lạ nữa là công việc, trước đây mình luôn không làm hết việc, luôn thức trắng đêm làm việc, làm rất nhiều rất nhiều cảm thấy luôn overload, luôn không hiệu quả. Bây giờ mình có thể làm việc 8h/ngày thậm chí chưa đến 8h nếu thực sự bấm giờ gian hoặc chia block 15m (như hướng dẫn trong cuốn sách tiết kiệm thời gian). Mình làm ít giờ hơn nhưng làm được nhiều việc hơn, nhiều tiền hơn. Là do mình đã giỏi hơn hay là mình may mắn hơn nhỉ?
Mình siêng năng để yêu bản thân hơn như ngủ sớm, sắp xếp đồ đạc, dưỡng da, tìm thêm việc để làm, tìm thêm sách để học... cảm thấy mình sống thật là tích cực và có ích cho đời haha nhất là cảm thấy mình nhận lại những thứ rất xứng đá really appreciate.
Giờ phải đi ngủ vì không có ai chat chit đêm khuya, có sách để đọc nhưng không phải ngôn tình mà là sách tâm lý + triết học rất hại não đọc là không thể ngủ được nên đã tạm ngưng, vì định ăn snack và coi youtube nhưng đã chán ngấy mọi thứ sau khi ăn mỳ ly và nửa cây snicker (ọe)
Sẽ tìm cách enjoy những đợt bisiness trip 1 mình như thế này để không còn cảm giác chơi vơi, chênh vênh ngồi viết blog vẩn vơ như thế này nữa.
n9 mine