Thứ Hai, 16 tháng 11, 2020

Ngày ba mươi rất buồn

Không ngờ ba mươi buồn như vậy. 
Cơn mưa cuối ngày như để khẳng định lần nữa rằng tuổi ba mươi rất buồn đấy. 
Những ngày dài bất đồng mà mình cố che lấp nó bằng tình cảm cũng không thể vượt qua được cho đến sáng nay. Mọi cố gắng của mình rất mệt mỏi nhưng nhận lại những thứ rất mong manh, sẵn sàng tan biến nếu mình lỗi nhịp một giây thôi. 
Nhiều khi mình không biết rằng mình có đang đi đúng hướng không, khi nào những mệt mỏi này dừng lại và trả lại thành thơi cho mình. Hay vận mệnh của mình chính là đây, là phải cố gắng không ngừng nghỉ là mệt mỏi không thể buông. Cuộc sống của mọi người đều khó khăn như vậy sao, có khi nào mọi người khó khăn đến mức muốn chết đi nhưng vì quá khó nên khônh thể lựa chọn dễ dàng như vậy được. Nếu bây giờ mình bỏ đi đâu đó, tắt hết mọi liên lạc, trong 1 ngày 1 đêm thì mọi người sẽ làm sao, có trách mình nông nỗi không? Mình lớn rồi mình đâu có nông nỗi, mình chỉ quá mệt thôi và mình chỉ tìm cách để mọi người hiểu điều đó. 

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2020

Vì sao mình ít viết

 Sáng nay, mình lại tự hỏi tại sao bây giờ mình không thể viết dài hoặc khó thể diễn tả suy nghĩ, tâm trạng một cách suôn sẻ được. Và mình nhận ra (một trong những) lý do đó là mình không ngồi viết trong không gian riêng để cảm xúc có thể tự do bộc bạch. Một phần là điều kiện, một phần là do bản lĩnh của mình yếu :)) vì khi ngồi ở công ty hay ngồi ở quán cafe thì không thoải mái để viết vời. Những hôm nào ngồi làm việc khuya thì hẳn là ngồi làm việc khuya chẳng còn hơi sức tâm trí đâu mà viết. Thời gian mình hay dành cho một chút riêng tư chắc là lúc ngồi bus nhưng rõ ôi, cầm điện thoại viết thì rất nhiều yếu tố gây xao lãng lại khó viết dài. 


Có lúc mình còn định đổi tên blog thành Tâm hồn lặng gió luôn vì chẳng thể viết nữa. Nhưng đâu đó trong tâm hồn đầy cảm xúc này vẫn rất muốn viết, dù ngắn hay dài, dù hay hay dở thì viết vẫn là một niềm yêu thích, một điều an ủi mình, bất cứ khi nào. 

Liệt kê lại đây một số nhắc nhở để tự mình có thể viết được nhiều hơn, thỏa mãn hơn (chứ không màn hay dở nữa, chỉ cần hài lòng) 


1. Vốn để viết. 

Làm gì cũng cần vốn, viết cũng vậy. Vốn để viết là vốn tự có khả năng chọn lọc câu chữ, phong cách, giọng điệu riêng; vốn đọc vì văn ôn võ luyện, mình đọc nhiều cái gì mình tự khắc viết ra hao hao cái đó; vốn sống để giúp mình nhìn vấn đề điềm tĩnh và viết chững chạc không bị bốc đồng từ ngữ (hoặc điềm quá thấy chả còn gì đáng viết hihi); vốn cảm xúc, cái này khá mông lung mà mình hay bị ảnh hưởng bởi cảm xúc khi viết (nên mới không theo nghề bán chữ chuyên nghiệp được) vân vân và rất nhiều vốn khác. 

Hẳn vậy nên mình mới mất khả năng viết tốt vì mình gần như không đọc nhiều, chỉ đọc ehon cho con thôi...hức... và đọc các sách chuyên ngành khô khan (nhưng bản thân lại không muốn viết về chuyên ngành trên trang cá nhân) Cuộc sống cá nhân cũng nhàm chán chẳng có điều chi để viết, tuổi trẻ bốc đồng cũng đã qua không còn thiết kể nỗi niềm với cõi mạng nữa =)) hạnh phúc thường im ỉm mà hưởng thụ chứ khoe ra cũng chẳng có gì. Thế, thành ra FB toàn hình con, kể chuyện con thôi. Đôi lúc cũng hơi chạnh lòng, FB hiện lên hình ảnh 1 bà mẹ bỉm sữa nhưng thật ra ko phải thế, tên mình là Nguyễn Lê Ly Na chứ ko phải Nguyễn Thị Mẹ Bò, hay Lê Mẹ Bò Giò =)) tại sao bọn nó thống trị FB thế nhỉ. 

2. Chủ đề để viết

Nếu ngày xưa mình hay viết chủ đề thất tình thì sau khi cưới chồng mình viết chủ đề nói xấu chồng rồi sau khi có con mình viết chủ đề khoe con, quào, mình quả là một người phụ nữ vn điển hình phải không các mẹ. 

Có đôi lần mình viết các chủ đề xã hội, mà các chủ đề đó dĩ nhiên gây tranh cãi vì quan điểm trái chiều, và mình thường cảm thấy tổn thương mỗi đợt tranh luận đó hay nói cách khác là hèn không dám đối đầu với sự va chạm quan điểm, nên mình thôi. Trông ghê gớm vậy chứ mong manh dễ vỡ lắm chòi oi. 


Cũng có đôi lần mình viết các chủ đề chia sẻ cũng lại rơi vào một khoản trời băn khoăn khi những điều mình viết ra nó chưa thật sự tròn trịa, vì kiến thức của mỗi người có hạn thôi, có cái mình còn không biết là mình không biết nên lại thôi, cũng lại là hèn không dám đối diện với những oánh giá của xã hội. 

Thế, cho nên không viết được vì bế tắc chủ đề, riết rồi khi nhìn lại thấy cuộc đời mình chẳng có gì đặc biệt để chia sẻ cả, những điều bình thường đó đã quá nhiều người nói rồi, mình nói lại làm chi, thậm chí nói lại cũng không có gì mới. Biết rằng mỗi người chỉ có 1 cuộc đời để trải nghiệm thôi, mình sống và sẻ chia thôi, cũng là một cách để mình học hỏi, nhưng chữ nhưng quá to để vượt qua nên mình chỉ đang sống và tận hưởng nó thôi không thể viết ra, kể lại một cách tường tận và hay ho. 

3. Viết hay nói

Các năm gần đây mình nhận thấy một sự thay đổi đó là mình sẽ nghĩ được nhiều hơn khi nói chứ không phải là khi viết. Trong khi, trước đó thì ngược lại, mình luôn cầm bút lên thì suy nghĩ mới tuôn theo. Có thể môi trường làm việc hoặc thoi quen sống đã thay đổi luôn thói quen suy nghĩ. Thành ra mình có thể đứng nói nói cả mấy tiếng đồng hồ không thôi nhưng viết thì vài dòng là tắc tị. Vậy cũng tốt, mình định tận dụng làm vlog nhưng sợ bị ném đá =)) nên vẫn chưa haha 

4. Dám

Tóm lại vẫn là dám nghĩ dám làm thôi các bạn ơi, nghĩ được gì viết ra và đăng lên hoặc viết đâu đó cũng được, chứ cứ nghĩ hoài nó mãi ở đó rồi biến mất như nơ-ron thần kinh rơi rụng của chúng ta thôi. 

Viết đến đây thấy quá sức lan man và mông lung rồi nên dừng vậy, byeee

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2020

Chiếc blog ngày mưa


Trời mưa gió và mình nghĩ là mình cần phải viết cái gì đó dài dài ướt át nhưng cũng bão giông gió giật như mấy cơn mưa qua nay.

Năm 2020 là năm mình sẽ ba mươi tuổi, viết số ba mươi bằng chữ ba mươi để không phải đối diện thẳng thắn với điều đó. Mình sẽ vì mình sẽ chứ mình chưa, mình chưa ba mươi vì chưa đến sinh nhật lần thứ ba mươi của mình, nó tận cuối năm nên mình sẽ được tận hưởng tuổi 20 thêm một tí nữa.

Mình suýt ba mươi và mình có cả chồng và hai đứa con, quào, mình vẫn luôn thấy quào về điều này đó, quào quào quào. Thật ra mình nghĩ mình vốn là người sẽ theo đuổi sự nghiệp, mình sẽ giống mấy chị sếp của mình: độc thân, mi nhon, trẻ trung, xinh đẹp, cá tính, tóc tai kiểu cọ, màu mè… Nghĩ đến đó bỗng mình nhớ ra một chị sếp cũng đẹp, cũng mi nhon, cũng cá tính nhưng có ba đứa con lận, chỉ còn là sếp của mấy chị sếp kia hahaha như một cú tự tát cho tỉnh người. Mọi sự do mình.

Mỗi người đều có sở trường sở đoản, nhưng việc chấp nhận hay cố cải thiện sở đoản là lựa chọn của mỗi người.  Ví như mình, mình bị mù phương hướng, thảy ra đường là mình sẽ đi lạc, từ hồi diadiem.com đến giờ google map mình cũng lạc các bạn ơi, ai hay lạc đường mới hiểu mấy đứa biết rẽ trái rẽ phải im giùm tại đây nha. Mình đã từng rất là khó chịu với điều đó vì nó làm ảnh hưởng công việc, cuộc sống và đặc biệt tâm trạng của mình. Có những lúc đang gấp tự nhiên đi lạc ra tận Bình Chánh hoặc muốn đi về Tân Phú tự nhiên lạc đâu ra bờ kè mà ko biết bờ kè quận nào luôn, lúc đó mình nhìn những con đường cao tốc dài rộng xe chạy vù vù chỉ muốn khóc thôi không biết làm sao nữa =.= không khác gì lạc giữa biển khơi hay bị bỏ rơi trên sa mạc là mấy.  Sau nhiều năm vật vã với cái tính mù đường đó thì mình có chồng, chồng chở đi riết rồi mình nghỉ đi xe máy, mình đi bus hoặc grab luôn mình không cần phải suy nghĩ đến việc đường xá gì nữa khỏe ghê. Qua thời gian nhược điểm của mình có thể không còn là nhược điểm nữa và mình cũng không biết mình nói điều này để dẫn tới ý gì nữa, lạc cmn quẻ như chứng lạc đường của mình vậy đó các bạn.

Sẵn lạc kể luôn, mình mua đồ cho Giò, có 1 cái áo người ta giao nhầm có ghi chữ “Worth the wait”. Trời đất ơi giao nhầm mà ý nghĩa sâu sắc ghê chưa nên mình giữ lại cho nó mặc luôn. Giò là em bé phải đợi ba mẹ có nhà cửa, công việc ổn ổn rồi mới được ra đời đó nên mình luôn tự nhủ “Worth the wait”. Mình thấy điều đáng nhất ở đây là sinh ra một đứa ham ăn, niềm an ủi lớn lao cho gia đình đã trải qua 4 năm với một đứa lười ăn. Cảm giác rất khó tả, mọi căng thẳng, xung đột phương pháp, khoảng cách thế hệ gì đó về tan biến khi cái miệng ham ăn cứ há ra đớp đớp như chim non =))

Quay lại chuyện trời mưa, nhỏ giờ mình ở nhà dột, dột cả nghĩa đen và nghĩa bóng á, tại ba mất sớm. Nhưng gần đây mỗi lần mưa gió, mình hay nói với B là ở trong nhà không dột sướng quá. Hạnh phúc chỉ cần bấy nhiêu thôi.

Dạo này, mỗi lần mình kêu Bảo ơi là Bò chạy ra “có 3 Bảo mẹ muốn kêu Bảo nào” thì mình sẽ phải đọc full họ tên của Bảo mình cần kêu haha cũng thú vị khi đặt tên ba con giống nhau nhỉ. Có nhỏ em nói chị Lyna cuồng chồng quá, đặt tên con theo tên chồng, không có tí họ mẹ, chữ lót từ tên mẹ vào luôn. Ơ thật ra không phải cuồng mà tại tên mình hay xuất sắc quá không thể ghép vào được cộng với họ của chồng là âm trắc nên càng khó ghép. Mình cũng định là sinh con gái sẽ lấy họ mẹ và đặt theo tên mẹ nhưng vẫn ra con trai biết sao giờ, không phải cuồng đâu mà.

Đó, nói một hồi lại quay về chuyện con cái, cuộc đời mình chỉ quanh quẩn bấy nhiêu, nếu không quẹo qua kể chuyện con thì nói một hồi mình sẽ thành nói xấu chồng chứ không có thêm footage gì nữa hic. Mình muốn tìm thêm footage khác nhưng không hiểu sao vũ trụ vẫn xoay về quỹ đạo của nó.

Hoặc là, mình sẽ nói những chủ đề nhàm chán như chuyện ăn kiêng để giảm cân, mi nhon rồi trang trí này kia top to toe hoa hòe lòe loẹt. Nhàm vì chỉ nói thôi chưa có thành hiện thực. 6 năm nay chưa xuống được hàng 4 luôn nói làm gì nứa chứ. Là tự bản thân mình chưa đủ nghị lực chứ nói làm gì nứa. Có cái đợt tóc tai hai lai đồ chưa được bao lâu thì bụng bự rồi cắt tóc rồi đi đẻ tới giờ đầu tóc đen thùi lùi người ngợm vẫn múp míp. Nhưng thật ra mình nghĩ là mình được, mình khá là có ý chí đó, khi nào eo ót lại cái tự nhiên lên hình mình nhiều hơn thôi bớt up hình con lại thooiiiiiii, dĩ nhiên royyyyyy

Hồi đầu năm 2020 mình có viết rất nhiều mục tiêu cho năm mới á, giờ không dám review vì hình như chưa được cái nào thì phải hahaa, nên mình chỉ muốn theo đuổi mục tiêu giảm cân hoy nà, mình nghĩ là được cái đó đi rồi tự nhiên mấy cái kia nó ập tới.

Viết ba láp một hồi nghĩ lại không muốn đăng FB nữa thôi đăng quá chốn hoang vắng này, giống như mình vẫn hay muốn về Hải Minh ở ẩn vậy đó. Mình thật sự rất muốn về đó ở luôn hoặc ít nhất rúc về ở 1 tuần rồi hãy quay lại thực tại. Hải Minh giống như một nơi tác biệt khỏi guồng quay cuộc sống, mình có thể thảnh thơi ăn ngủ, đi loanh quanh thả hồn bồng bềnh. Nhưng chắc chắn là sẽ không bồng bềnh mãi được nên mình chỉ muốn lâu lâu về trốn 1 tuần để điều dưỡng tâm hồn lại thôi.

Những ngày mưa gió làm tâm trạng chông chênh nhiều quá, nghĩ nhiều thức về công việc về những việc mình đang làm có đáng hay không. Nhưng rồi cũng phải lựa chọn và bước tiếp thôi, không thể ngừng lại. Điều mình có thể làm là giữ cho tinh thần tích cực, giữ cho mình luôn đúng hướng, giữ cho cảm xúc của mình cuối cùng vẫn là hạnh phúc để làm tiếp. Để được như vậy thì có những lúc phải đối diện với lựa chọn, có những lúc cần phải từ bỏ, có những lúc cần phải bão giông thì mới đến được nơi êm đềm.

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2019

Trầm cảm có phải không

Nói đùa nhưng có vẻ như là thật rằng điện thoại hư làm mình bị trầm cảm.

Mình đang cố gắng đối diện và vượt qua những triệu chứng của trầm cảm sau sinh khi sinh em Giò thì điện thoại hư như 1 cách cắt phụt đi sợi dây tích cực vẫn đang ngày ngày kéo giữ mình không rơi vào hố sâu trầm cảm.

Mình đã cố gắng vui vẻ khi phải ở nhà nhiều ngày liền không ra đường, mình giao tiếp với mọi người qua mạng xã hội và bán hàng online.
Mình cố gắng chạy bộ mỗi ngày để có thời khắc dress up bước ra khỏi nhà, dù là đồ thể dục.
Mình cố gắng khắc phục sự khó chịu khi bị căng sữa, chảy sữa bằng cách dùng miếng thấm sữa và hút sữa đúng giờ.
Mình cố gắng không nổi nóng khi Bò nằm ngủ chung, ôm hoặc lăn đè lên ngực đang căng sữa đau nhói.
Mình cố gắng ân cần với Bò khi buổi tối đọc sách buồn ngủ ríu cả mắt nhưng nó vẫn đòi đọc tiếp.
Mình cố gắng giữ bình tĩnh khi mẹ mình lén lúc mình ra ngoài tập thể dục thì rơ lưỡi nước lá hẹ cho Giò.
Mình cố gắng kiên nhẫn khi mẹ mình dành làm hết những việc Bò có thể tự làm như cất đồ, xúc ăn.
Mình đã cố gắng để không lên cơn thịnh nộ với người khác và tự hành hạ dày vò bản thân như trước đây.
Mình đã cố gắng nói với Bảo từ sớm rằng sửa lại phòng ngủ để sau sinh mình vẫn nằm ở phòng mình và có thể ngủ cùng Bảo với Bò thay vì nằm với bà ngoại nhưng Bảo vẫn không làm.
Nhưng mình đã có lúc mất kiểm soát hất chân Bò thật mạnh và bực bội khi tối đang ngủ thì nó gác chân lên mặt, mình đã bóp tay nó thật mạnh cho hả giận khi nó không chịu ngủ, thậm chí mình còn nằm mơ thấy mình đánh Bò rất là nặng nhưng nó vẫn không biết là mẹ đang trút giận lên nó, nó gọi mẹ ơi con đau quá. Lúc đó mình tỉnh giấc và cảm thấy ân hận, mình ôm con khóc như một con rồ, như bây giờ.
Nhưng mình đã có lúc đang hì hục rửa mấy đồ hút sữa thì ném hết xuống sàn, sao mình phải cặm cụi hút, rửa đồ đạc lúc nửa đêm thay vì được ngủ và cũng có những đêm mình thức dậy với 2 bên ngực căng nhức và chỗ áo, nệm ướt đẫm cũng tức muốn gào lên
Bây giờ, ngồi viết những dòng này, mình đã khóc ong hết cả đầu, nghẹt đặc 2 lỗ mũi và mờ nhòe 2 mắt. Mình nghĩ rằng mình sẽ van xin, năn nỉ Bảo làm lại phòng ngủ để mình có thể sắp xếp lại mọi thứ nhưng mình thật sự không biết làm vậy mình có cảm thấy đỡ hơn không.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019

Thương em bé

Em bé Bò cảm xúc quá mẹ phải làm sao đây

Từ hôm chủ nhật thấy dì Vy ko về nhà mà đi với người yêu, Bò lên taxi đã khóc nức nở rồi. Tối thứ 2 Bò lại nhắc không muốn bị bỏ rơi, sao dì Vy không về nhà, rồi cứ ôm mẹ khóc ấm ức làm mẹ thương quá mẹ khóc theo Bò luôn.
Nhỏ giờ Bò luôn ở với dì Vy, dì với quại dẫn đi chơi nhiều hơn mẹ nữa nên đối với Bò gia đình là gồm ba mẹ, quại và dì Vy. Từ khi xuống Thủ Đức ở dì Vy không ở chung nữa, cuối tuần mới về nhà, vì dì đi làm, Bò cảm nhận được sự thay đổi đó. Bò luôn hỏi sao cả nhà đi mà không có dì Vy và hôm qua thì đã đủ lớn và đủ hiểu để biết rằng dì Vy quên Bò rồi :(

Cùng với cảm xúc đó, lúc mẹ kể chuyện đi ngủ đến chuyện Tích Chu Bò lại khóc và nói quại đừng biến thành chim bay mất bỏ rơi Bò nha.

Ôi mẹ thương em bé quá, rồi em sẽ phải gặp nhiều buồn thương nữa khi em ngày càng lớn hơn. Mẹ không biết làm sao để giúp em nên chắc là mẹ sẽ ôm và khóc với em nhé.

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Cuối tuần của cảm xúc

Cuối tuần này tự nhiên rất vui vì công việc nhiều nhiều nhưng tâm trạng lại mới mẻ và vẫn được dress up ra quán cf với chồng rồi tạt qua cty làm việc. 
Những điều nhặt nhạnh như được nói chuyện về dự án mới, sáng đi than đói thì chồng lo kiếm chỗ mua bánh mì. Niềm vui đôi khi chỉ có vậy. Vì đã vui nên thấy gì cũng vui, lỡ mang đôi giày cũ bị hư nhưng không bực bội và ghé tiệm mua đôi mới. 
Sáng thứ 7 thì tung tăng, sáng chủ nhật thì bận bịu hơn vì cận deadline t2 hơn rồi. Nhưng dù có bị sếp la vì cái tội assume thì cũng cảm thấy... sợ quá =))) sợ thiệt sếp bự la luôn sếp nhỏ nên 2 sếp cùng la. Nhưng điều tích cực là phải dời ngày thì có thêm thời gian để làm. Tâm trạng đúng là kì diệu. 

Hôm qua nay đều mang giày mới nên tiếp tục vui, giày đối với mình là đặc biệt nhất trong đống đồ thời trang. Dạo này cũng đang trong cơn siêng make up sáng nào cũng thao tác thật nhanh đề toner - cushion - mày - mắt - môi để xinh tươi ra khỏi nhà. Xinh đẹp làm cho tâm trạng tốt hơn lên và niềm vui dễ đến hơn nhiều. Nhìn mặt mũi tươm tất từ sáng tới chiều thật là một niềm an ủi và động viên. 

Ngày mai đã là tháng 7. Mọi thứ có lẽ đều đổi mới từ team, công việc cho đến tâm trạng. Mình sẽ làm cho nó đổi theo hướng tích cực dù cuối tuần trc vẫn còn hơi lo lắng ảm đạm một chút. Tâm trạng kì diệu này sẽ giúp mình. 

Hi vọng sẽ tuyển được nhân viên sớm để triển khai dự án mới sớm sớm rồi nghỉ cho yên tâm. Hi vọng tháng mới bớt nhây nhây cho công việc và mọi thứ chạy nhanh một chút. Hi vọng dự án mới có nhiều màu sắc 


Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019

Mình luôn chọn khó khăn

Sáng nay chợt nghĩ, mình luôn chọn khó khăn thì phải. Khi chưa hết khó này mình đã lao vào khó khác, cứ thế sống khó quay cuồng.

Có rất nhiều lúc mệt mỏi nhưng rồi mình lại lựa chọn như vậy, thậm chí ngày càng khó hơn.
Có lúc được ủng hộ, có lúc không, nhưng rồi mình vẫn tìm cách để có được những thứ mình muốn.

Như lúc này đây, mình cảm thấy khó khăn đủ bề, hoặc mình cảm thấy lựa chọn của mình dù hướng nào cũng đi vào chỗ khó. Có lựa chọn được gia đình ủng hộ, có lựa chọn chỉ có một mình. Nhưng hơn lúc nào hết, mình tràn đầy hứng khởi và lạc quan để thực hiện. Mình yêu thích cảm giác lạc quan này, dù cho không thực hiện được, không đạt được điều mình muốn thì ít nhất mình cũng đã theo đuổi hết mình cho mục tiêu.

Cố lên!

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Có nhiều lúc trong cuộc đời bạn muốn bỏ trốn

Có nhiều lúc trong cuộc đời bạn muốn bỏ trốn hoặc không muốn gặp ai hết.

Đó có thể là những lúc nhiều việc nhưng nguyên nhân bạn muốn bỏ trốn không phải vì nhiều việc mà là cảm giác thất bại. Nhiều việc và nhiều việc thất bại, không suôn sẻ, bị đánh giá tệ, bị chê trách dù bạn đã thật sự làm hết khả năng (hoặc không hết khả năng của bạn cho việc đó, vì 1 phần khả năng của bạn phải cân cho các việc khác cùng lúc đó). Và bạn cảm thấy cuộc đời này thật là chán vì sự cố gắng không có ý nghĩa gì lúc này cả, bạn quay ra nghi ngờ năng lực của bản thân, bạn đánh giá cộng sự và những người bên cạnh cũng chán chẳng khác gì cuộc đời này cả. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.

Đó có thể là những lúc bạn cảm thấy vô cùng mệt mỏi kể cả việc ăn uống hay ngủ nghỉ cũng làm bạn mệt mỏi nhưng nguyên nhân bạn muốn bỏ trốn không phải vì mệt mỏi mà vì tâm trạng đang ở sát đất của bạn. Bạn thất vọng về mọi thứ kể cả món ăn yêu thích cũng thấy thất vọng vì nó không ngon, kể cả thời gian ngủ cũng làm bạn thất vọng vì thời gian không giúp đẩy lùi những rối bời trong đầu và kéo tâm trạng bạn lên được. Dù vẫn chìm trong cơn ngủ mệt mỏi rồi sáng hôm sau bạn cũng thức dậy với đúng những bộn bề đó hoặc hơn vì cộng thêm áp lực thời gian. Và bạn cảm thấy cuộc đời này thật chán, những vai trò trong đời làm bạn chán, những mối quan hệ làm bạn bực dọc và chẳng còn lý do gì để duy trì nữa khi bạn đang mệt mỏi thế này. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.

Đó có thể là những lúc bạn cần sự an ủi, động viên nhưng chẳng đứa nào thèm nói và bạn muốn bỏ trốn không phải vì không được an ủi, động viên mà vì có quá nhiều đứa an ủi, động viên và bạn thấy chẳng cần nữa. Và cuộc đời này lại trở nên chán ngắt vì tụi nó chẳng an ủi khi cần và chẳng bơ khi mình không cần nữa. Bạn nghĩ đến việc tại sao mình không thể sống như người tàng hình hoặc chỉ hiển thị bằng tín hiệu thôi để vẫn có thể nhận biết sự hiện diện của nhau nhưng đừng nhìn thấy những điều như là đôi mắt đỏ hoe hay body ngày càng mập hay đôi giày không được sạch sẽ lắm. Cái cách vận hành đó cũng chán chẳng khác gì cái cảm xúc này. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.

Đó có thể là những lúc bạn vừa mới hả hê chửi đứa nào đó xong bạn lại chẳng thấy hả hê nữa, cũng không hối hận gì, cũng chẳng muốn chửi đứa khác để tìm cảm giác hả hê tiếp. Chỉ đơn giản bạn muốn bỏ trốn vì bạn thấy rằng những việc đó, cảm giác hả hê đó thật vô nghĩa, đứa kia có thể tổn thương hay gì đó bạn cũng không còn quan tâm, bạn có thể hối lỗi hay gì đó bạn cũng không còn quan tâm, bạn chỉ quan tâm là bạn không còn quan tâm gì cả. Và bạn lại chán cuộc đời vì cuộc đời chẳng có gì để bạn quan tâm. Cảm hứng mỗi ngày, mỗi lúc trở thành thức gì đó khó hình dung và dĩ nhiên khó đạt được vì chán đó. Thế nên bạn muốn trốn hoặc không muốn gặp ai hết.

Nhưng thực tế là bạn không thể trốn (hoặc chỉ một lúc chui vào toilet thôi) và cũng không thể không gặp ai hết. Nhưng bạn hoàn toàn có thể sống như đang trốn và biểu hiện như không gặp ai hết. Nhưng chắc chắn như vậy là không đủ cho sự chán đời này. Và điều bất hạnh là bạn cũng không biết làm gì tiếp theo ngoài việc trốn, không gặp ai hết và đợi cho cơn chán này đi qua.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

Tản mạn đêm khó ngủ

Khó ngủ không phải vì khó ngủ mà vì hồi chiều uống bình cafe... à bonus lý do không ngủ được là dù cái nhà nhỏ xíu nhưng mỗi người ngủ 1 nơi, Bảo ngủ sàn phòng khách, thằng Bò sẽ theo ba ngủ, mình ngủ sàn cứng bị đau người, nằm võng thì đau cổ, nằm sofa thì nóng lưng mà vào phòng ngủ quạt mát nệm êm thì lại ko yên tâm thằng Bò có phát sốt lại hay ko, mà ko yên tâm ngủ ko sâu hay nằm mơ linh tinh, chạy ra dô thăm chừng Bò... nói chung là vẫn chưa ngủ được
Đi dạy về tới nhà hơn 10h đói mệt xỉu đang ăn cơm thì Bò hỏi sao mẹ về trễ quá vậy con với ba sẽ đập cho mẹ một trận. Ôi zời ơi dạo này thằng em khủng hoảng ngôn ngữ quá phải dành thời gian chỉnh đốn lại mới được, đầu tiên cần chỉnh từ thằng ba trước :))
Ăn uống xong thường sẽ bị tỉnh + cafe nên hậu quả là giờ này chưa ngủ được dù hôm nay rất là mệt :( 
Sáng sau khi cho Bò ăn sáng uống thuốc thì quay ra dọn rửa rồi lại quay dô dụ nó ăn thêm bánh uống sữa vì hôm nay nó bịnh nghỉ học. Đi làm trễ nên Bảo chở đi nắng nôi lên tới cty vã mồ hôi. Vừa đến cty lao vào làm rồi họp rồi họp rồi làm quay cuồng đến hơn 5h chiều 🤯 break được 15 đi mua cf và hamburger ăn. Brief vội task cho team rồi lại vèo đi dạy, nói nói nói hoa cả mắt rồi lại vèo đi về vì đói quá ko đủ bình tĩnh ngồi đợi bus phải đi grab. Nghĩ mình thật có tâm và đam mê vì lương đi dạy ko đủ bù tiền grab chạy ngược chạy xuôi hihi. 
Tối về đến nhà còn phải trả lời hàng chục pm vì nhiều thứ đang rush ôi cảm thấy mình đã trải qua 1 ngày năng suất cao cuối tháng lãnh lương thấy thật xứng đáng =)) 
Hnay lại tám với hội xàm về việc dạy con, có bà Lu chưa có con thì khá serious do không hình dung được mức độ theo từng độ tuổi của em bé còn 2 phụ huynh kia dù con nhỏ hơn vài tháng nhưng ko giống case nhau lắm. Thoai thì mẹ con mình lại học lẫn nhau, ngẫm lại em bé Bò di truyền khả năng ngôn ngữ của mẹ nên mẹ phải học cách hiểu em để treat em thôi. Ngày xưa mẹ còn ngổ ngáo hỗn láo hổ báo hơn nhiều ^^! Nên hi vọng mẹ có chút insight để điều chỉnh Bò. Mẹ tin Bò là em bé tình cảm, yêu thương gia đình nên em sẽ sớm hiểu chuyện thôi. Không hiểu thì mẹ sẽ dùng ngôn ngữ để phạt con, đánh ko khóc chứ nói touching là khóc liền, con tui chứ con ai haha

Lâu lâu nghĩ ngợi sao cuộc sống của mình toàn con cái. Thật ra có những lúc mình coi phim Hàn rồi rung động như fangirl :)) những lúc đó muốn ôm chồng để chia sẻ cảm giác yêu thương ổng sẽ vùng ra chỉ có thằng con là cho ôm còn ôm lại mẹ, hun mẹ. 

À còn dự định 40t về hưu của mình thì mình đang càng ngày càng thấy nó rất khả thi. 10 năm nữa cũng là khoản thời gian hợp lý để saving kể từ bây giờ. Nhà cửa và công việc của Bảo tạm ổn, mình sẽ save riêng cho mục tiêu này. Cố lên, target là sau khi đã save cho má, cho con thì còn 3ty lận lưng, nếu đạt target sớm thì cho phép hưu sớm. Chà mình có khiêm tốn với target này ko nhỉ? Mà hoy kệ, đặt target vừa sức hiện tại thôi, mình đâu phải chuyên gia tài chính đâu mà tính đúng trượt giá và các điều kiện kinh tế. 
Sau khi về hưu thì làm gì??? Nếu về hưu sớm tuổi 35 có khi si nghĩ đẻ thêm đứa nữa nếu lúc đó SG chưa chìm =)) Nói chứ sẽ dành thời gian dạy con và đi học để phát triển bản thân để... dạy con. Có thể mình sẽ đi học thêm chuyên ngành về giáo dục để tham gia vào giáo dục, góp phần cải thiện chất lượng thế hệ tương lai hahaha Trong bộ phim nào đó có nói bất hạnh nhất là con giáo viên và có bạn gái làm tư vấn tâm lý, mình làm giáo viên tâm lý là con mình best bất hạnh luôn

Thôi cái đó hơi xa, enjoy hiện tại là save tiền du lịch với 2 má và rủ rê bà con dòng họ như đợt này cho đi bét nhè hết Phú Quốc đến Thái Lan là cả nhà đều vui luôn. Target năm sau là Sing-Malay go go 

Dạo gần đây ko bất bình với số phận nữa, cảm thấy số phận sắp đặt đúng rồi, mình cứ bình tĩnh sống thôi, người nhiều chỉ số tài giỏi như mình thì bù lại có chỉ số leader - mục tiêu siêu yếu kém chứ giỏi nữa thì thành thiên tài cuộc đời truân chuyên không cần thiết =)) Vì không có mục tiêu nên đột ngột rẽ hướng sống cuộc đời chồng con vun đắp gia đình, vì tài giỏi nên vai trò nào làm cũng tốt và hạnh phúc haha 

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019

Blog mến thương viết quài không xong được một bài


Từ sau Tết đến giờ cũng mở Tâm hồn ra, viết hí hoáy mấy lần và mãi không xong được bài nào.

Từ đó đến giờ kể ra cũng nhiều biến động cuộc đời quá nhỉ hihi

Đầu tiên là chuyện em bé. Quyết định có thêm em bé tưởng như là chuyện dễ dàng, dễ chấp nhận và chờ đợi ở thời điểm này nhưng mình vẫn bị áp lực về cảm xúc và sức khỏe và công việc nữa. Cảm giác không khác lần đầu là mấy. haiz. Nhưng ít ra mình vẫn có chút kinh nghiệm để có thể sắp xếp được một số thứ gọn gàng còn 1 số thứ khác (ít hơn) có thể tự đương đầu được. Còn em bé Bò, mỗi ngày đều nhiều yêu thương hơn, Bò thật sự là điểm kết nối mọi người trong nhà. Làm sinh trắc vân tay xong thấy vui hơn vì mình đã hiểu đúng con mình và thương em bé hơn, muốn giúp em bé trở nên vui vẻ và hạnh phúc.

Thứ hai là chuyện nhà. Thật ra mình cũng không quá áp lực nhưng B quá rối làm mình phải trấn án và tìm thêm plan B, C, D... =.= Chính việc phải trấn an B mới làm mình cảm thấy là gánh nặng. Nhưng dù sao cũng xong và 1 cục nợ trả dần dần. Coi như tạm ổn và có chút kinh nghiệm để mua cái nhà tiếp theo, chờ đủ tiền nữa thôi. Sau đợt nhà này mình hứng thú hơn với thủ tục hành chính, cảm thấy muốn làm chủ các thủ tục phức tạp, nhiêu khê này

Thứ ba là chuyện tiền, chuyện nhà dẫn đến chuyện tiền, vì giảm số tiền vay nen 2 vc gom hết nhiêu tiền đang có để trả bớt thành ra vô sản. Thêm khoản cuối tháng đi chơi gia đình, phải chờ lương tháng 4 để đi haha, kiểu đi chơi mà hơi lo lắng một chút. Đã vậy lại vừa chi mấy triệu làm sinh trắc vân tay nên cảm thấy kiệt quệ quá. Thật ra mình muốn đi nước ngoài…

Thứ tư là chuyện dạy con, tiền học phí hàng tháng đã được xem là khá cao so với gia đình, mọi người khác đều không đồng tính lắm, nhưng do mình đã thống nhất từ đầu là mình quyết định + trường gần tiện đưa đón sinh hoạt nên cũng không ai phản đối gay gắt. Nhưng mình vẫn canh cánh việc này. 2, 3 năm nữa là lên tiểu học, lúc đó sẽ phải đấu tranh thêm lần nữa về việc học ở đâu.

Thứ năm là chuyện mình. Dạo này tâm lý và sức khỏe của mình thay đổi khá nhiều. Mình cẩn phải tìm cách điều chỉnh. Mình cần dành nhiều thời gian cho bản thân hơn, chỉ 1 mình thôi, không hẹn hò với ai, không công việc, không gia đình, không ngủ nướng, không lười, phải làm gì đó năng động và ý nghĩa. Mình đã làm đọc sách, xem phim, dọn dẹp và sẽ thử tiếp nấu ăn và làm đồ chơi với Bò.

Cuối cùng là chuyện tình. Mình với Bảo từ khi qua năm thứ 4 thì không còn cãi nhau nữa, có vẻ đã giải quyết được các bất đồng và chấp nhận nhau. Không có nghĩa là chuyện gì cũng thống nhất được nhưng ít nhất không nảy sinh xung đột nữa, thật là đỡ mệt. Mình thật sự muốn có nhiều con vì mình yêu thích việc “nuôi trồng” các em bé.

An cư thật ra là lạc quan đúng hơn lạc nghiệp nhỉ. Từ khi có nhà của mình thì mình vui vẻ, lạc quan, tích cực hơn hẳn. Cảm thấy mình có thể yên tâm hưởng thụ cuộc sống, có nơi trú ngụ an toàn, có thể tiếp tục tích góp để làm nhiều việc khác.



Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Cuối năm lười lười và buồn buồn

2018 là một năm quá nhiều kèo chơi lớn. Mở cái shop to oành rồi dẹp, mua nhà, đối diện nợ nần và đống hàng tồn. 
2018 cũng là năm mình nhảy việc nữa mọi thứ cứ chao đảo muốn điên đảo. 
Cuối năm và cũng là đầu năm 2019 rồi, vẫn chưa đủ mạnh mẽ và năng lượng tích cực để bước qua năm mới. Vẫn cứ buồn buồn lười lười vì nhà chưa giải quyết xong, nợ cũng còn 1 cục và hàng tồn thì vẫn đầy nhà. 
Mood lầy vẫn còn đeo bám và công việc cũng bị ám theo, plan mới thì chưa xong việc cũ thì trây ra chưa dứt...
Vậy mà vẫn quyết định về Tết tiêu hết 2 tuần chắc lại sẽ chỉ ăn chơi không làm được gì. 
Đầu năm được 1 việc có vẻ mới và tốt là đi dạy lại, nhưng vẫn còn nhây hồ sơ chưa xong để oficial nhận lương, chán mình ghê. À thuế năm ngoái vẫn chưa quyết toán chứ OMG năm nay lại tiếp tục huhu 
Mỗi thứ đều có cái rào cản nhỏ nhỏ như cái đinh thôi nhưng làm cho mình lầy vd muốn photo hồ sơ để đi công chứng cho nhanh như máy cty bị hư trong khi ra ngoài photo vẫn được. Muốn khai báo thuế nhưng vướng đổi số cmnd đã đi đổi 1 lần chưa được cập nhật và vẫn lầy chưa đi đổi lại. 
Mình thật sự muốn phát triển sự nghiệp giáo dục, nó giúp mình cập nhật kiến thức và trao đổi kiến thức giống trao đổi chất vậy :)) và cũng bán thời gian đó để kiến thêm tiền để mình bớt rảnh nghĩ ra món này món kia rồi lại chơi lớn lấy hàng về chất đầy nhà ko rảnh bán vừa hết tiền vừa hết không gian. 
Mình thích set một số nguồn thu nhập cho 1 số việc chi tiêu vd như hồi xưa push bán đè để cover học phí cho Bò nhưng giờ bán ít lại và hp cũng tăng lên thì mình đi dạy thêm và khoáng phần đó cho nó :)). 
Lương của mình chủ yếu để tiết kiệm và mình tiêu thôi, cho nên chắc chắn trong 2019 phải set 1,2 nguồn thu nữa để trả tiền mua nhà.
Còn 2 cái cuối tuần nữa ở SG phải trả hết nợ tiền và nợ việc để nghỉ Tết vào là làm thôi. 
List 1 số nợ nần ở đây để nhớ mà làmmmmm
- nợ 50 củ khoai Việt 
- nợ plan với chị Gồ, plan này làm xong là có công ăn chiện làm cả năm 2019, ko gì xen vào được
- nợ plan Local sale và Seasonal sale, cố bước qua vạch idea và làm thôi 
3 đáng sợ đó thôi :((((( chờ tin lương mới thưởng Tết của cty để thêm động lực chiến hết đống trên thôi 

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

Cần nhiều động lực hơn

Mình làm social nhưng mình cảm thấy mình là người anti-social. Mình quá mệt và sợ hãi với những comment nhất thời thiếu suy nghĩ hay còn gọi là tay nhanh hơn não của mọi người. Mình sợ vì những comment đó có phần đúng nó được nói ra với ngôn từ hơi hàm hồ thôi. Và mình suy nghĩ nhiều về những thứ đó, suy nghĩ về những công việc mình đang làm có ý nghĩa gì, tại sao mình phải gánh chịu những thị phi đó, mình đã thật sự làm tốt chứ mà mọi người lại nói như vậy.

Thật khó để có thể bỏ mặc những dèm pha, sỉ vả đó nhưng cũng không thể vướng bận để ảnh hưởng cộng việc. Mình thường không công khai công việc trên trang cá nhân, mình không muốn những người không đủ tư cách, không hiểu chuyện đánh giá công việc của mình kể cả khen hay chê. Những lời khen đãi bôi còn tởm lợm hơn những câu chê bai nhất thời.

Rất nhiều lần mình suy nghĩ về công việc, mình cố gắng làm tốt nhất mà thâm tâm mình cảm thấy bớt áy náy nhất, mình cũng hay được khen là làm việc có tâm, những lúc đó vui 1 chút nhưng những lúc bị chê, bị chửi thì thật kinh khủng rất nhiều ngày sau đó. Mình tự hỏi không biết mình có phù hợp với social hay không, hay thật ra mình phù hợp với một ngành nghề nào khác mà mình chưa khám phá được. Hay là mình lui về ở ẩn, buôn bán qua ngày, không tiếp xúc với thế gian social nữa. Nhưng mình cũng thích đem lại lợi ích cho cộng đồng. Những mâu thuẫn đó rất nhiều lần dằn vặt mình làm cho mình mât thời gian để trăn trở, học thêm lan man và nhảy việc, và buồn.

Năm mới cần nhiều động lực hơn để làm việc để đối diện với công việc. 

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

Đi dạy học

Đi dạy
Mình cố gắng không ăn gian giờ của học viên như tới trễ, về sớm, giải lao quá lố, kể chuyện riêng... Vì như vậy là vừa nhận tiền giảng vừa ăn gian tiền học phí của học viên. Tuy nhiên mình đến sớm và đợi các bạn đến trễ, về sớm cho chúng coi đá banh ^^! Và mình bù bằng các tài liệu gửi thêm.

Mình cố gắng truyền tải nhiều kiến thức nhất có thể trong giờ dạy, mình nói không kịp thở, nhưng làm cho học viên hơi quá tải, có đứa ngủ gục vì học buổi tối =)) Mình gửi file có luôn lời giản và các link manh mối để có đứa nào muốn moi móc thêm vẫn có đường hướng để tìm.

Mình là giáo viên quá có tâm có đúng vậy không?

Mỗi tối mình nói liên tục hơn 3h, trong lúc đó, dù đang bị cảm nhưng mình không chảy mũi sụt sùi như lúc ngồi văn phòng làm việc hay đi xe, nói xong mình no luôn dù chưa ăn tối. Chắc mình mê nói quá rồi, nói chữa lành và lấp đầy bụng :))

Nói là no vậy chứ về nhà thấy đồ ăn ngon vẫn đớp. Có điều cảm giác nói quá no làm mình không thấy đói, ko không xuống năng lượng. Tốt, hi vọng đốt được đống mợ dữ trữ.

Tuy nhiên mình phải nghiên cứu cách trình chiếu bằng máy tính của trung tâm hoặc ipad chứ dùng máy tính của công ty đi dạy ở ngoài là tham nhũng haha.

Dù sao thì cũng yêu thích công việc này, có điều tèn hơi ít hihi

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

Cảm ơn con

Đi ra đường thấy các em bé khác mình thật biết ơn vì trời cho mình em bé Bò.
Hôm nay đi bus gặp 1 em bé ói trên xe và khóc lóc. Cũng may mẹ em bé dỗ dành ân cần và khuyên em nín đi mẹ thương chứ không la quát như mấy mụ mẹ khác. Em bé chỉ khóc một chút vì khó chịu và cũng nín vì mẹ dỗ. 
Mình nhớ em bé Bò những lần bệnh đều không hề khóc một chút nào. Lần Bò bị mắc xương cá, nó khó chịu cứ móc họng và ói. Bò nghe lời mẹ khuyên là bình tĩnh, ngậm chặt miệng và thử nuốt trọng cơm. Vì thử nhiều cách không hết nên phải bế Bò đi BV. Bò không khóc cũng không rên la than thở, lên BV trong lúc chờ BS còn dạo ra vườn hoa chơi và xin nước uống. Bò nghe theo hướng dẫn của Bs mặc dù cái kẹp chọc vào họng rất khó chịu, lúc vừa được gắp xương ra Bò tự nói cảm ơn BS và tuột xuống ghế chứ không cần mẹ nhắc. Chắc nó cảm nhận được sự dễ chịu ngay sau khi gắp được xương ra và chính Bs giúp làm việc đó. 
Lần Bò bị rối loạn tiêu hoá ói liên tục và đau bụng cũng không khóc, chỉ xịn mẹ cho áp bụng Bò vào bụng mẹ rồi nằm ôm mẹ. Chở đi BV Bò ói lên người mẹ Bò còn cảm thấy có lỗi xin lỗi mẹ và tự kể tội mịn với ba. 

Vì Bò mà mẹ muốn có thêm em bé nữa, mẹ muốn có thêm nhiều tình yêu thương hơn. Mẹ thương em bé Bò, cảm ơn Bò rất nhiều vì đã giỏi và ngoan như vậy. 

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

2019 tích cực hơn

Bài đầu tiên của năm 2019 cũng là bài đầu tiên viết trên điện thoại. 
Bao lâu nay tìm không có cái app nào có thể viết được blogger, không hiểu nổi thằng Google còn để làm gì và mấy thằng Dev khác sao không code 1 cái. Và giờ đã tìm ra, lâu nay ở đâu? 

Năm 2019 được dự báo là năm siêu đỉnh của tuổi Ngọ nữ, thì ready để hưởng thôi, lúc nào cũng ready nè. Nhưng mà bữa giờ cũng suy nghĩ nên làm gì để phất lên haha Tiền thì cũng không đủ 30% để mua thêm 1 cái nhà để gọi là đầu tư, kinh doanh thì hàng tồn vẫn chất đầy nhà không có thời gian đẩy đi, đi làm công ăn lương thì vẫn tành tành thôi nên chưa biết sẽ phất lên kiểu gì cho nó make sense :)) 

Nhưng mà 2019 đặt ra direction là phải tích cực, không bi quan nữa, không nhìn vào mặt tối của vấn đề nữa hoặc bớt nhìn lại, nhìn mặt sáng nhiều hơn. 
2019 tiếp tục là một năm của học tập, thật ra đi học cho vui, cho update cho nên mấy năm trc là học chuyên môn thì năm nay sẽ học linh tinh như học make up , học data. 2 cái đó thôi là thấy hại não rồi, không dám đặt nhiều mục tiêu xàm xí đế mất công không làm được hoặc quên luôn. Giữa năm rảnh rảnh sẽ đi học làm bánh cơ bản, chọn mấy khoá cỡ 4-6 buổi thôi, biết vài chiêu cơ bản về nhà làm chơi thôi không cần nhiều. 

Năm 2019 cũng sẽ đọc sách nhiều hơn, đã luyện được cách đọc nhanh, có thể đọc được 1 cuốn nhẹ nhàng đơn giản như cuốn Ví Dài trong 1 ngày, 2 vòng bus là hết. Rất đơn giản là tập trung, không vừa đọc vừa chụp hình up FB và đọc lướt với những đoạn ngôn từ không quá khó hoặc chuyên biệt. Và luôn luôn là đọc mục lục trước để hiểu ý chung thì đọc chi tiết nhanh hơn. 

Năm nay sẽ đưa cả nhà đi 1 chuyến nước ngoài chưa biết đi đâu, Thái hoặc Sing chưa nghĩ ra chỗ nào ok hơn. 

Năm nay sẽ đẻ 1 đứa nữa, hi vọng là con gái. Giờ vẫn chưa nặn được heo nhưng sẽ ráng sản xuất heo tháng 9, tháng 10 hoặc tháng 11 quá tốt cho một con heo bò cạp. Nhưng thật ra không muốn sinh trễ quá, muốn ấy sớm đi làm lại sớm để còn chạy campaign cuối năm cho xôm, đời có mấy. 

Năm nay sẽ mua thêm 1 miếng đất hoặc 1 căn nhà, ở đâu cũng được. Nợ thì đã trả bầm dập năm ngoái hết rồi, giờ phải mua thêm hàng. 

Năm nay nhất định phải clear đống hàng tồn và trang trí nhà thiệt đẹp để có cảm hứng làm những việc khác như làm vlog đồ này kia. Nhà như nhà kho thiệt ko thể làm gì nên ko muốn plan mấy cái ảo mộng đó nữa. 

Siêng dưỡng da, chạy bộ hơn và enjoy cơ thể khoẻ đẹp, nếu mà ốm nữa thì zui hơn nữa haha

Có 1 dự định nữa là bắn mắt cận, cảm thấy chán đeo kính quá nhưng sẽ đi khám rồi tính, chưa biết thế nào. Nói chung nhiều lo lắng và không biết quyết định ra sao, mấy đứa review nó chỉ mới làm vài năm thôi méo tin được về già thế nào. Kế đến là nhổ răng khôn, cái gì đụng vào cơ thể nguyên bản là cảm thấy không yên tâm cho lắm, cố gắng tìm khác chung sống với nó và tập luyện từ từ. Có 2 cái răng khôn hơi khó chịu, nhét đồ ăn, thỉnh thoảng bị viêm nhưng vẫn không muốn nhổ. Còn niềng răng thì càng không có ý định haha nồ nô. 

À có 1 cái mà mình nghĩ là sẽ phải cố gắng sắp xếp lắm mới làm được, đó là mỗi cuối tuần phải đưa Bò đi 1 điểm, điểm mới càng tốt. Tuy nhiên cả mình và Bảo đều có lịch dạy cuối tuần, năm 2019 là càng kín lịch mà mình còn định đi học này kia nên chỗ này hơi căng thẳng. Bữa giờ plan lịch dạy mà lấn cấn chỗ này ghê luôn. Làm sao để có thể dành cả ngày hoặc ít nhất là 1 buổi trong ngày CN để đưa Bò đi explore the world đây. Thôi ráng cuối tuần này vắt não plan cái lịch dạy để sắp cái này còn kịp triển khai. Cố lênnnnn



Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

Mặt nước êm đềm trở lại

"Tớ nghĩ cuộc đời thỉnh thoảng thích làm điều đó; nó nhấn chìm cậu và khi cậu thấy không thể chịu được nữa thì mặt nước lại êm đềm trở lại." là câu mình thích nhất trong Love Rosie. Nó là điều mình luôn nghĩ đến mỗi khi cảm thấy không thể chịu được nữa.

Khi nhận ra mình thật đáng chán thì mình cần cho bản thân 1 chút thời gian để chán để rồi sau đó sẽ phải tự làm cho mình thú vị hơn, làm cho mình yêu thích chính mình hơn.

Lại là một ngày chủ nhật rảnh rang một chút để viết linh tinh, hôm nay cũng như cả tuần rồi làm được nhiều việc khiến mình thấy tự hào và vui vẻ hơn.

Mục tiêu từ giờ đến cuối năm là xử lý đống hàng tồn để rộng chỗ decor nhà. Đã hi vọng không sống trong nhà kho nhưng đâu vẫn hoàn đấy.

Đã mua lịch 2019 và plan cho 2 cái plan bự nhất năm 2019.

Bây giờ chờ khoản tiền đang lẽ được nhận từ 3 tháng trước nữa là khép lại 2018 ổn thỏa.

2019 sẽ là năm của những trải nghiệm mới và thành công nhé, đừng trải bại nữa =.=

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

Cuối tuần đáng sợ

Cuối tuần là một khoảng thời gian rất đáng sợ hay đúng hơn là đáng sợ khi nó là 1 cuối tuần mất điện thoại và nó chỉ trải qua mới 1 tuần thôi.

Cả tuần qua mình gần như bàng hoàng và buồn bã không làm được gì cả. Mình không ngừng trách bản thân quá chủ quan và bất cẩn. Từ việc khóa balo, khóa sim và khóa điện thoại. Thật sự là những thứ có thể không xảy ra nếu không thiếu cảnh giác.

Biết rằng việc tiếp tục trách móc và dằn vặt bản thân sẽ không giúp ích gì cả, thay vì vậy mình cần phải ghi nhớ và cẩn trọng hơn. Nhưng bên cạnh xui xẻo đó, những thứ xui xẻo khác ập đến và mình thật sự bại trận.

Mình sống trong cảm giác sợ hãi, ngu ngốc, yếu ớt suốt tuần qua. Việc đọc sách ko làm mình đã hơn, nó không mang lại 1 liều thuốc tinh thần nào cho mình cả. Việc vui chơi với con và cố tỏ ra bình tĩnh với người nhà không giúp mình khá hơn, mình vẫn cứ lôi lại các email cũ, cái flow tụi nó lấy cắp điện thoại và tài khoản của mình để đọc và dằn vặt.

Mình định sẽ dùng điện thoại cùi bắp 1 thời gian để trừng phạt bản thân và khắc nhớ nhưng công việc cần những thiết bị hiện đại hơn. Mình thật sự một lần nữa cảm thất thất bại.

Cảm xúc của những ngày qua là muốn khóc nhưng không khóc được. Mình không có lúc nào để dừng lại, mình không có chỗ nào để ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn, tự đưa cảm xúc lên cao để khóc bật ra rồi hết. Hoặc đó là cảm xúc chẳng thuộc thái cực nào để có thể khóc hoặc để có thể xem nhẹ hoặc để có thể biến thành một động lực nào đó. Nó chỉ đơn giản và phũ phàng là 1 bài học nhớ đời về cái giá của sự chủ quan, và khinh suất.

Và mình biết là mình sẽ còn khó vượt qua nó không 1 khoản thời gian nữa cho đến khi có 1 điều gì đó có thể bù đắp hoặc nó trở thành vô cùng sâu thẳm, vô cùng buồn đau, vô cùng oán hận để có thể bật được ra.

Và mình biết rằng, mình cần phải biết cách tự bảo vệ bản thân, tự lo cho bản thân ổn thỏa trước khi xem thường ai, xem nhẹ điều gì.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Mọi thứ xui rủi đều đến cùng lúc

Mọi thứ xui rủi đều đến cùng lúc hay là sau khi bị cú đầu tiên thì mình không còn sức kháng cự nữa, tất cả những cú sau đều vô cùng đau thương, buồn nản?

Mình đã từng tin là mọi thứ xui rủi đều đến cùng một lúc vì mình đã trải qua rất nhiều lần như vậy.

Nhưng sau đó, mình cần phải động viên bản thân rằng mọi chuyện xung quanh đều xảy ra vốn dĩ như vậy, chỉ có bản thân mình, thái độ của mình, hành xử của mình, quyết định của mình mới làm cho đều đó thành tai ương hay thử thách, thành buồn đau hay chỉ là một lúc trầm thôi.

Và mình đã cố gắng tìn vào thái độ đó, cố gắng sống theo thái độ đó để vượt qua mọi không hay đến với mình.

Tuy nhiên, có những lúc mình không muốn tin nữa, mình mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.

Lúc để quên điện thoại trong túi quần, má lấy bỏ vào máy giặt và mình đã cố gắng hết sức để bình tĩnh bằng cách đi mua ngay 1 cái mới. Nhưng lần này, mình cũng đã cố gắng hết sức bình tĩnh, giữ sự vui vẻ lạc quan nhưng không có tiền để mua cái mới. Mình gặp vấn đề về tiền bạc đã hơn 3 tháng rồi, 3th liên tục mình không có tiền, không có thẻ visa để trả tiền dẫn tới ilound của mình chưa cập nhật hết, mất ip cũng không có gì ghê gớm nếu iclound vẫn còn, nhưng mình thì khác vì mình hết tiền.
Mất điện thoại cũng không có gì ghê gớm vì mình vẫn còn cái backup nhưng mình vẫn dùng điện thoại livestream mỗi tuần và làm việc mỗi ngày. Giờ mình phải làm sao.

Và kinh khủng nhất là mình sợ mất nữa.

Và mệt mỏi hơn là mình phải gia nhập hội cư dân đi đòi công lý, lên công ty bán nhà chầu chực để gặp giám đốc rồi lại nghe hứa suông rồi nghe thách là kiện tới đâu tôi hầu tới đó. Các bà các chị rủ nhau lập hội để làm ầm lên, còn mình thì mệt, mình chỉ muốn yên thân. Mình biết là nếu không đấu tranh thì thân cũng sẽ không yên được, nhưng đang mệt, đang buồn, đang rất cô đơn. Các chị em hùng hổ như sắp dở cty đến nơi, ông giám đốc cũng gấu chó quát lại không thua 1 tiếng nào.

Chán chẳng buồn quan tâm.

1000 thứ cần thẻ visa và mình đang cố gắng vượt qua, đến mỗi mình muốn lên giết hết mất thằng tào lao trên ngân hàng.

Mấy job ngoài thì người ta đòi tiền chèo chẹo phải mượn tiền để trả, còn tiền của mình thì không ai trả, khó dễ đủ điều từ tháng 9 đến giờ vẫn chưa thanh toán được. Thật sự thật sự quá sức chịu đựng rồi.

Mình sẽ luôn có cách để xử lý mọi thứ nhưng không phải là xử lý hậu quả mà mình chẳng có cơ hội nào để cố gắng thay đổi cả. Điều đó làm mình cảm thấy bất lực hoặc không công bằng.
Mình thật sự không còn đủ sức chịu đựng nữa!!

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Tui là influencer của nhà tui


Đi chạy mất điện thoại.
Rất là buồn vì sự bất cẩn của mình là chủ yếu.
Rất buồn vì mấy cái hình vừa chụp chưa sync nên không có để post 
Rất buồn vì không biết cái misfit track mình đã tiêu bao nhiêu calo rồi.

Nhờ Vy đạt grab về, cả đường đi mình buồn thiu không nói gì, anh tài xế tấp vào tiệm thuốc tây mua khẩu trang y tế đưa cho giữa trưa nắng. Đeo khẩu trang xong ứa nước mắt, mình nghĩ rằng cái khẩu trang 2k chắc cũng đủ bù đắp cái điện thoại 20k rồi đó. 

Thế cho nên khi về nhà mình cũng không tỏ ra buồn bã mấy nữa, tất nhiên là không vui hẳn lên được, cái điện thoại ngày ngày tay trong tay bỗng dưng biến mất nên cứ trăn trở hoài. Bảo cũng cố gắng không trách móc nhưng vẫn không khỏi bực bội. Bảo nói lấy đt anh xài đi, anh có xài gì đâu (mà đi ị anh cũng cầm theo coi). Rồi nhìn mình tiu nghỉu, Bảo nói thôi để anh kiếm thêm 3,4 học viên mới anh mua cái khác cho. Nghe vậy ôm Bảo 1 cái chẳng cần Bảo mua gì cho (lỡ mất cái đó Bảo chửi chết) mà mai mốt có tiền tự mua lấy. 

Vy cũng hỏi có xài dt Vy không, Vy muốn mua cái mới. 

Suy nghĩ thật nhiều về những lúc đó thì thấy là cần nhắc nhở bản thân 1 thời gian, dùng lại dt cũ tìm cách vượt qua sự bất tiện hoặc giảm thời gian dùng đt lại để đọc sách hoặc quan sát nhiều hơn. 

Sáng nay vừa rút 1 lá bài tarot, khi nào cảm thấy biến động hoặc chán chường thì rút 1 lá để đọc chơi suy ngẫm để tìm lời khuyên hoặc chỉ đơn giản là tự động viên bản thân. Lá bài hôm nay có câu 
"có cái nhìn nghiêm khắc và đúng đắn về bản thân"
"Một trong những điều quan trọng nhất phải biết lúc này là bạn không một mình và không phải cố làm mọi thứ một mình"

Chắc chắn là như vậy rồi. 

Mình cũng sẽ không bỏ chạy luôn mà mình sẽ tìm cách khắc phục như chuẩn bị kĩ hơn trong những giải sau, nhắc nhở mọi người xung quanh, góp ý cho BTC cách hạn chế tính trạng này hoặc nói cty promote các phụ kiện chạy bộ trước ngày chạy chẳng hạn haha huhu cty e-com thứ gì cũng có mà để nhân viên ngáo đá ko biết có mấy phụ kiện chạy trên cuộc đời này!!!

Bây giờ mới quay lại chủ đề influencer đó là sau khi chạy 10km buổi sáng + đi lòng vòng báo mất đồ, mượn ip khóa máy, đi bộ ra đầu đường để bắt xe thì buổi chiều Bảo và Bò rủ nhau đi chạy bộ. Thật sự mình có sức ảnh hưởng quá lớn, 1 người tin là mình dị tật bàn chân đi tập gym (được 3 bữa nghỉ) cũng không chạy bộ được như Bảo mà chịu mang giày xuống đường chạy lộc xộc còn thằng Bò thì le te chạy theo. Chắc được 1 bữa.

Cảm thấy mình thật có sức ảnh hưởng trong nhà mình nên mình phải cố gắng hơn nữa, sáng nay cũng dậy lúc 5h30 vì cứ mơ về việc bị mất dt và các tình huống mình có thể tránh việc đó :(( Thế là mình dậy thay đồ đi chạy, thật ra đi bộ mặc dù mình mẩy vẫn còn đau nhức ê ẩm. Đi bộ xong lên kêu Bò dậy lùa đi đánh răng rồi đi học đi làm. Vẫn không sớm hơn ngày thường là mấy tại hôm nay có món xôi ngon quá phải nán lại bỏ hộp mang đi. 

Thì mình không có một mình nên mình cũng sẽ không cố gắng làm gì một mình cả!


Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Đi đâu đó 1 mình

Cũng lạ,

Lúc trẻ đi chơi khắp chốn, trốn việc đi chơi, chỉ mong tìm được công việc ngao du bốn bể, đi công tác quài quài. Bây giờ hay có dịp đi công tác, tại đắn đo vài giờ bay để đi nhanh rồi về.

Lúc trẻ thích đi 1 mình cho ra vẻ sâu sắc, lang thang nhưng đa phần là đi với bè bạn vì không dám, vì không đủ tiền. Bây giờ, đi công tác 1 mình, thấy buồn, nghĩ xem có bạn bè nào quanh đây không.

Lúc trẻ thấy ăn mì gói, nhịn đói là thảm thê, tủi thân lắm. Bây giờ, lúc có 1 mình tự thưởng cho mấy bữa hư hỏng, ăn mỳ gói, snack, chocolate...

Lúc trẻ chưa bao giờ nghĩ mình có thể trở thành mình bây giờ.

Tối nào ở khách sạn 1 mình cũng đầy ắp tâm trạng, nhớ rất nhiều chuyện cũ và nghĩ rất nhiều chuyện bây giờ.

Cũng lạ,

Mấy ngày gần đây mình bị nhức đầu lại, không hiểu tại sao. Hồi xưa mình bị nhức đầu kinh niên, do ngủ trễ, ngủ ít và uống nhiều cafe. Giờ đã ngủ sớm hơn, ngủ đủ hơn, đã hết nhức đầu 1 thời gian dài nay rồi. Mấy hôm nay bị lại không biết là vì đọc nhiều sách hại não hay do đã gom tiền trả hết nợ cảm thấy chơi vơi quá :)) Vậy mà hôm nay lại tự thưởng cho mình thức khuya, thay vì làm slide để ngày mai training thì ngồi viết blog.

Có những chuyện chính bản thân mình cũng thấy lạ, cuộc đời chuyển hướng cũng được 4 năm rồi mà vẫn không thể tin mình có thể đi đến ngày hôm nay. Nếu mình vẫn yolo, vẫn hoang dại như trước không biết giờ như thế nào nữa.

À ngày trước mình khóc rất nhiều, có những khi buồn tình, có những khi tủi thân, có những khi buồn đời, buồn nhiều và khóc rồi thức khuya rồi thả trôi bản thân mình như vậy. Giờ mình không hay khóc nữa, mình chỉ tìm cách để tận hưởng những hạnh phúc hiện hữu trước mắt mình.

Mà lạ nữa là công việc, trước đây mình luôn không làm hết việc, luôn thức trắng đêm làm việc, làm rất nhiều rất nhiều cảm thấy luôn overload, luôn không hiệu quả. Bây giờ mình có thể làm việc 8h/ngày thậm chí chưa đến 8h nếu thực sự bấm giờ gian hoặc chia block 15m (như hướng dẫn trong cuốn sách tiết kiệm thời gian). Mình làm ít giờ hơn nhưng làm được nhiều việc hơn, nhiều tiền hơn. Là do mình đã giỏi hơn hay là mình may mắn hơn nhỉ?

Mình siêng năng để yêu bản thân hơn như ngủ sớm, sắp xếp đồ đạc, dưỡng da, tìm thêm việc để làm, tìm thêm sách để học... cảm thấy mình sống thật là tích cực và có ích cho đời haha nhất là cảm thấy mình nhận lại những thứ rất xứng đá really appreciate.

Giờ phải đi ngủ vì không có ai chat chit đêm khuya, có sách để đọc nhưng không phải ngôn tình mà là sách tâm lý + triết học rất hại não đọc là không thể ngủ được nên đã tạm ngưng, vì định ăn snack và coi youtube nhưng đã chán ngấy mọi thứ sau khi ăn mỳ ly và nửa cây snicker (ọe)

Sẽ tìm cách enjoy những đợt bisiness trip 1 mình như thế này để không còn cảm giác chơi vơi, chênh vênh ngồi viết blog vẩn vơ như thế này nữa.

n9 mine