Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Câu chuyện Vắc xin của Bò

Mấy hôm nay việc giằng co thông tin giữa các thể loại vắc xin có vẻ quá sức căng thẳng.
Mình cũng từng (và cũng đang) là một bà mẹ trẻ thiếu kinh nghiệm, yếu tâm  lý, đọc các tin tức đáng sợ về việc em bé tử vong hoặc sốc phản vệ do tiêm ngừa đều cảm thấy vô cùng hoang mang.
Mình đã từng quyết định thôi không chích ngừa cho con. Vì không tiêm ngừa thì cũng không chết, bệnh thì có thể chữa, còn tiêm ngừa thì khả năng chết quá cao. Suy nghĩ đó nhiều lần thôi thúc mình gom tiền đi Sing :v để chích ngừa cho con. Suy nghĩ và hành động đó quá hoang đường, dĩ nhiên nội ngoại không hề ủng hộ. Những người quen, thân làm trong ngành y tế thì ra sức khuyên nhủ đi chích ngừa vì các bệnh khác nguy cơ cao hơn rất nhiều.

Mình vừa là mẹ trẻ vừa là mẹ cứng đầu, quyết tâm không. Không thì không nhưng cũng vẫn hoang mang. Từng ngày trôi qua nhanh thật nhanh, con được 2 tháng, đến tuổi chích ngừa mình vẫn lì lợm ôm con ở nhà. Mình đọc hết các tin tức về các "quan điểm vắc xin".

Đầu tiên là các bài viết cổ súy cho việc tiêm vắc xin dịch vụ và thậm chí các bài truyền đạt kinh nghiệm đi Sing tiêm ngừa 1 cách tiết kiệm tiền bạc và thời gian. Người ta nói về vắc xin toàn bào và vô bào khác nhau như thế nào. Họ cho rằng tiêm vắc xin toàn bào (Quinvaxem) khác nào tiêm thuốc độc cho con. Họ nhìn nhận y tế dưới góc độ kinh tế, họ cho rằng vắc xin dịch vụ bị cấm nhập về nước để người dân sử dụng hết lô vắc xin Quinvaxem đã nhập rất nhiều về trước đó. Dù họ nói rất nhiều gì đó nữa về kinh tế chính trị rằng tại sao vắc xin đó tiêm miễn phí nhưng những người có chức trách vẫn can thiệp chuyện này để tư lợi. Nhưng mình không quan tâm vấn đề đó. Mình chỉ thấy quái đản ở chỗ cái miễn phí thì không ai thèm, cái người ta muốn chi tiền dùng thì khan hiếm, thật chẳng khác cái cảnh gánh vàng đổi gánh thóc thời đói khổ là bao. Các tin tức kinh khủng về vắc xin "độc hại" vẫn đăng tải song song với các tin tức kêu gọi tiêm chủng đúng lịch cho trẻ khơi khơi. Mình tức giận đến mức cho rằng cái đứa ấu trĩ nào đang làm truyền thông cho cơ quan nhà nước mà không hiểu tình hình đến như vậy. Ai chẳng muốn tiêm chủng đúng lịch cho con không cần phải kêu gọi. Những thông tin chính thức về vắc xin thì cứ lặn ngụp ở đâu chỉ thấy nổi lên toàn tin kinh dị.

Người mẹ phải thật bình tĩnh và sáng suốt chọn lọc và nhìn nhận thông tin một cách tỉnh táo nhất. Mình làm truyền thông, ít ra không bị mắc bẫy thông tin được. Tin tức trấn an đầu tiên mà mình đọc được là "Quinvaxem, Pentaxim, Hay Là Không Nên Tiêm Chủng Nữa?" http://www.khoahocvaem.com/2015/11/quinvaxem-pentaxim-hay-la-khong-nen.html trên blog của 1 tiến sĩ y khoa tại Mỹ. Thông tin này giúp mình bình tĩnh lại. Mình bắt đầu hỏi mẹ mình về phản ứng của chị em mình lúc nhỏ khi tiêm ngừa. Mẹ mình thì cứ càm ràm chích từng mũi chứ ai biểu chích 1 lần 5trong1 cho sốc, cho chết =.= Khác nhau giữa tiêm từng mũi và 5in1 các bạn tự tìm hiểu thêm nhen. Mình hỏi bạn bè có con sinh gần ngày con mình, dĩ nhiên trong thời điểm này bọn nó cũng chả có vắc xin dịch vụ để chích, con cũng đã hơn 2, 3 tháng cũng không thể nấn ná chờ đợi như mình. Các bé chích ngừa về đều phát sốt, tất nhiên, cơ thể nó phải chiến đấu để hình thành kháng thể mà, khác nhau là đứa sốt nhiều đứa sốt ít thôi. Ai cũng bày ăn nhiều lá tía tô trước và sau khi chích ngừa để em bé bú mẹ sẽ đỡ sốt hơn. Mình không tin lắm  o.O  nhưng cũng mua 1 mớ về nhai rau ráu. Cái gì không thiệt hại cứ làm.

Quyết định cho em Bò đi chích khi tròn 3 tháng tuổi (trừ hao việc em sinh non 3 tuần cho ẻm có sức chiến đấu như con người ta). Đến cận ngày lên đường thì lại vớ đâu được cái tin em bé sáng chích ngừa, chiều sốc phản vệ rồi không cấp cứu kịp... Rồi thêm tin vắc xin dịch vụ đã về, đợi kiểm duyệt gì gì đó sẽ sớm tung ra cho dân làng ta. Có đôi lần chùn bước nhưng thôi, ta đã quyết lên đường 󾭞 thử thách này mà không vượt qua được thì sao con chống chọi được với đời (thực ra tự động viên vậy thôi chứ sợ không ngủ được)

Đêm hôm trước ngày đi chích ngừa mình ôm con ngủ, cho con ngậm ti khi con đòi, đảm bảo em được ngủ sâu, ngủ no, tè ị bình thường. Cả ngày hôm trước cũng cố gắng tắm, rửa, lau, thay tã, cho bú... thật kĩ để con được khỏe, vui vẻ còn mẹ thì vẫn nhai lá tía tô, nhai nhai. Sáng lên đường, ơn trời, con vẫn vui vẻ khỏe mạnh. Vợ chồng mình ôm con đi taxi vì chả ai biết được có con quỷ bệnh nào theo gió kết bạn với con mình thì sao. Mình tin rằng việc chuẩn bị thể trạng khỏe mạnh, sạch sẽ cho em bé khi chích ngừa cũng là việc giúp cho vượt ra tốt hơn, an toàn hơn.

Lên bệnh viện nhi, quá trời em bé :v Mình trò chuyện với các bà mẹ khác trong lúc chờ (chờ cũng ít ít, không lâu gì cả). Bò từ lúc lên xe thì ti no bụng rồi ngủ khì chả biết gì. Đến lúc vào phòng tiêm chồng đòi ôm con đi 1 mình (chứ bs không có đi 2 mình) Bò cũng vừa dậy bị bs chích cho 1 phát ré lên rồi im. Theo quy định là ngồi đợi 30p để theo dõi phản ứng nhưng mình thấy ai cũng đợi cả tiếng. Yên tâm hơn cũng tốt mà, có điều đông quá hơi thiếu chỗ ngồi thôi. Đợi xong 1 tiếng, mua thuốc hạ sốt rồi đi về. Tất cả 1 mũi 5in, 2 giọt ngừa bại liệt, 75k tiền khám, 10k tiền thuốc hạ sốt mua phòng hờ chứ mình không định dùng.

Bò về nhà lúc 11h, vẫn vui vẻ ê a đến trưa thì thuốc bắt đầu có tác dụng, con nằm ngủ mà rên ư ử đến là thương. Từ chiều đến tối con sốt li bì khóc lóc, mình ôm con suốt, cho con bú liên tục để cấp nước cho con. Thấy con nóng quá mình đòi lau nước lạnh thì mẹ mình không cho, nói lau nước ấm nó sẽ tỏa nhiệt tốt hơn. Lau xong người con mát hẳn nhưng được tí thì nóng lại. Mình ôm con cả đêm, cho con ngậm ti ngủ để con bình tĩnh và yên tâm. Bò vẫn bú khỏe, sốt nhẹ, mình ôm và cảm nhận bằng thân nhiệt của mình chứ cũng quên béng nhất lấy nhiệt kế đo :v không có dấu hiệu đuối lả người hay dọa co giật hay các biểu hiện đáng sợ nào. Nên 2 đứa mình cứ thế ôm nhau vượt qua cuộc chiến đầu tiên đó. Sáng hôm sau Bò đã tươi tỉnh hơn, hết sốt, đã chơi vui vẻ lại nhưng vẫn còn hơi mệt và đòi mẹ ôm. Đến cuối ngày là con trở lại bình thường, chính thức vượt qua cột mốc đầu tiên và lại bị đem ra làm búp bê mặc đồ Noel chụp hình tiêu khiển cho cả nhà.

Mấy hôm nay sau khi có vắc xin dịch vụ, tình hình lại càng hỗn loạn hơn nữa. Ai muốn bình tĩnh thì qua nhà Anh Tư Sang (Bác sĩ Huỳnh Phước Sang) đọc, mấy stt gần đây ổng đều nói về vấn đề vắc xin. Ổng là bác sĩ và là 1 người chơi FB nổi tiếng, có nhiều người theo dõi, ổng không nhận quảng cáo chi đâu, toàn nói thật lòng. Thật lòng của ổng nhen, thật lòng của 1 bác sĩ và một người có sức ảnh hưởng trong truyền thông, còn các bạn tiếp nhận sao thì cứ dân chủ.


Ảnh Bò đi chích ngừa ngày 21/12/2015 ở BV Nhi đồng 2, khi đi hổ báo khi về quá hèn ôm ti mẹ.

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Những ngày bị thời gian đánh cắp

Vừa tròn 2 tháng mình biến mất khỏi xã hội để làm làm công việc bất công đó là sinh và chăm con. Đây là khoản thời gian kinh khủng nhất mà mình trải qua!

2 tháng chịu đựng mọi sự đau gần như chạm đến giới hạn chịu đựng của bản thân. Mình có nhiều lúc ước muốn được chết đi để kết thúc những đau đớn về thể xác. Nhưng chút sức lực tinh thần và tình yêu thương lo lớn đã giữ mình không đánh mất bản thân. Đau đớn khi sinh nở, đau đớn kéo dài sau đó, đau đớn vì hậu chứng sinh con, đau đớn khi cho con bú... Tại sao một con người lại phải gánh chịu nhiều cơn đau cùng một thời điểm đến như vậy? Những người phụ nữ khác họ đã vượt qua bằng cách nào, mình thực sự rất hiếu kì. Những nỗi đau về tinh thần, những tổn thương tinh thần còn tệ hại hơn. Mình có cảm giác mình bị cướp đi mọi thứ: thời gian, công việc, cơ thể, sự khỏe mạnh, tình yêu... Tất cả mọi điều mình làm đều phải kiêng cữ, từ ăn uống, đi lại, hít thở. Mình phải tuân theo những luật lệ bất thành văn chặt chẽ dành cho phụ nữ sau sinh. Mình phải đảm đương thêm nhiệm vụ làm mẹ từng giây từng phút không được ngơi nghỉ.

Con vẫn khóc, mẹ vẫn làm lụng, chồng vẫn vô tâm, điện thoại vẫn reo, mọi người vẫn sống cuộc đời của họ, chỉ có mình là muốn chết đi để kết thúc hết những đớn đau vô lý bỗng ập xuống đời mình như vậy.

2 tháng ở nhà, mình sắp trở thành phế thải. Đến việc đi đứng cũng trở nên khó nhọc vì cơ thể mất sức, vì ít vận động, vì tinh thần héo úa. Ước mong được đi ra ngoài, được bắt nhịp lại công việc trở thành khao khát phải cố gắng lắm mới thực hiện được. Cuộc sống mình thay đổi hoàn toàn, tất cả mất hết chỉ còn lại sự dơ bẩn, bèo nhèo, con khóc, đòi bú, cứt đái. Chồng vẫn đi làm, vẫn vô tư ăn ngủ, vẫn ngâm đầu não vào mớ tin chính trị không ai xác minh rồi mụ mị kêu gào thống khổ cho quốc gia dân tộc trên Facebook. Vợ đau, con khóc trước mắt không biết chồng có thấy không?

2 tháng mình thấy chồng mình tồi tệ hơn bao giờ hết. Vẫn bình thản như được mẹ nuôi, tương lai không cần biết đến con mình ai sẽ nuôi, vợ mình ai sẽ lo. Những dự định của anh thì đầy ắp trong miệng nhưng tay chân không hề vận động, mãi mãi là những ấp ủ để anh tự thấy mình hay ho nhưng rồi vẫn chưa làm được trò trống gì. Anh vẫn ngủ ngon trong tiếng con khóc gào giữa đêm, anh vẫn ngáy khò khi vợ còng lưng, căng mắt ra cho con bú. Anh vẫn cảm thấy thoải mái sai vợ đi rót cho anh ly nước khi trên tay vẫn bồng con, khi đầu xù tóc rối, khi cả người đau nhức. Anh luôn là 1 đứa con trai ngoan, nhưng chưa bao giờ là 1 thằng chồng tốt cả. Chưa bao giờ mình muốn kết thúc sự lựa chọn này của mình đến như vậy. Phải, chồng và cả con đều là do chính bản thân mình lựa chọn và 2 tháng qua là khoản thời gian vô cùng quá sức đối với mình. Hơn bao giờ hết, mình muốn kết thúc sự lựa chọn này. Mình muốn dừng lại việc chung sống với con người quá ích kỉ, bần tiện, vô tâm đến độ độc ác. Mình muốn dừng lại việc có một người chồng không thương vợ, xót con, không biết dành tình thương cho mẹ mình và em gái mình. Mình muốn dừng việc phải cố gắng 1 mình vì nhưng điều mơ hồ không đồng thuận. Mình sợ hãi việc con trai mình lớn lên rồi sẽ hèn bại như cha của nó. Sao anh có thể sống cuộc đời thất bại và có thể vui vẻ lên mạng xem clip hài cười lớ phơ, đọc tin chính trị chửi ông chửi cha, chơi game mê đắm, ăn ngon, ngủ say như vậy được.

2 tháng thời gian của mình như bị đánh cắp, niềm tin chẳng còn lại chút nào, không biết mình còn sống hay đã chết, mình có đang tồn tại hay là không.
2 tháng ước gì đừng là thật, ước gì mình đã không đặt xuống bước chân này, ước gì có thể lựa chọn lại để giờ này đang viết những đoạn du ca chứ không phải là những dòng thủ bại.
2 tháng quá nhớ nhung ngày xưa trước, khi ngông cuồng, khi tuổi trẻ đầy yêu thương.
2 tháng thấy mình lầm lạc hơn bao giờ hết, chẳng còn hiểu tại sao mình lại đi đến những chặng đường này, chẳng còn nhớ từ nơi đâu mình xuất phát, chẳng còn biết mình có phải là mình không.

Giờ chỉ ước được giải thoát, được tỉnh giấc mơ hay được say thật say chẳng biết gì.

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

#Lamme: Câu chuyện sinh con

Mang thai là một quá trình quá dài đối với một cô gái trẻ đam mê công việc và sự tự do tự tại, tự tung tự tác như mình. Vì vậy, câu chuyện dài đó, mình sẽ kể sau. Câu chuyện sinh con diễn ra chóng vánh đưa mình vào một trạng thái, cuộc sống khác cho nên mình sẽ kể ngay bây giờ.

Một cuối tuần chẳng đẹp, thứ 7 mưa tầm tã, chồng đã hẹn hôm đó đi chụp hình bầu nhưng có tận 2 lý do chính đáng là sáng đi làm, chiều trời mưa. Chủ Nhật cũng chẳng vui vầy hơn là mấy khi mà chồng lại tiếp tục lôi cái tật dây dưa ra đối xử với sự hào hứng thay đồ, trang điểm để đi chụp hình của mình. Sự hào hứng bị dập tắt, cơn giận tràn khắp người, mình (lại) khóc như một con rồ và giãy nãy không đi quán cafe chụp hình, không đi hồ bơi chụp dưới nước.

Kể chuyện chụp hình là vì từ lúc bầu đến giờ mình chả chụp được cái nào ra hồn, nhờ ơn chồng quá siêng!
Dù vậy mình vẫn cố nuôi dưỡng cảm xúc để cuối tuần sau đi chụp ảnh.

Cùng với chuyện đó là chuyện công việc. Dự sinh 15/10 mình đã quyết định đi làm đến hết tháng 9 mới nghỉ. Sau cái cuối tuần đổ bể 19, 20/9, mình vẫn đi làm và cố gắng giải quyết hết phần việc của mình và bàn giao trong tuần cuối. Vì "cố gắng" nên mọi thứ có vẻ còn ngổn ngang ngay khi bạn supporter cho mình báo nghỉ và style chung của job là trễ timeline.

Thứ 3, ngày 22/9, sau khi đi làm về, vợ chồng mình còn đèo nhau đi siêu thị, mua thêm hộp sữa bầu và mớ sữa tươi để tẩm bổ cho Bò con vì lần siêu âm 2 tuần trước bác sĩ bảo con bé tẹo. Trong 17kg thịt, mỡ, nước lèo hỗn hợp mà mình tọng thêm vào người thì chỉ có hơn 2kg có giá trị lưu trữ mà thôi. Mình tiếp tục tẩm bổ thì không biết sẽ tăng trọng đến mức nào mà nếu không thì sợ Bò con lẹt đẹt.
Tối đó như thường lệ, mình không thể ngủ được vì thằng Bò nó tập bơi trong bụng. Thực ra từ mấy hôm trước, đó là những cơn gò báo hiệu sinh mà mình cứ tưởng là nó quậy. Sau màn gò và màn ngứa. Bụng to, mình không thể co chân lên gãi thoải mái được nên gãi cũng rất khó khăn. Ngứa từ trong ngứa ra nên càng gãi càng ngứa TT_TT chồng thì ngủ khì khì, mình khó chịu phát khóc. Rồi cũng mò dậy, vào toilet xối nước cho đỡ ngứa. Lúc đó 12h, linh tính kiểu gì mình không tắt đèn mà nằm check điện thoại vì xối nước xong tỉnh ngủ hẳn. Vừa quẹt quẹt điện thoại mấy cái thấy có nước chảy ra, ý nghĩ đầu tiên là tưởng mình tè dầm =,= Một giây sau nước chảy ào ào mình mới biết là vỡ ối, vơ vội cái áo của chồng lót vào để khỏi thấm vào nệm. Lúc đó mình cũng hơi bình tĩnh, kêu chồng dậy, nói chồng gọi cho bác sĩ để chuẩn bị đi bệnh viện. Chồng qua kêu má mình dậy, má mình với kinh nghiệm vỡ ối sớm 2 lần nên rất bình tĩnh. Má nói cứ ngủ đi rồi sáng mai hãy vào viện. Trời ơi, lúc đó có ở nhà cũng không ngủ được, người ta mới lần đầu nên lo muốn chết, chủ yếu sợ phải mổ bụng nên phóng thẳng vào viện luôn.

Vào viện, việc đầu tiên là bác sĩ chọc tay vào khám xem em bé đã xuống chưa. Một phát đau tê tái, nước ối phun như mưa, bác sĩ phán "một trời mù mịt trong đó". Sau khi làm thủ tục nhập viện, là cả đêm đo điện tim, đo huyết áp, đo tim thai... đến gần sáng mới về phòng.

Việc đầu tiên khi về phòng là mình ... cầm điện thoại viết mail bàn giao công việc. Lúc đó rối bời, nhớ được gì viết đó mà viết chủ yếu để mọi người biết là có những task đó chứ tình hình là material mình nắm và team đang không đủ người handle.

Sáng 23/9, đi ăn sáng rồi tiếp tục đo huyết áp, lấy máu xét nghiệm, đo tim thai... Đến trưa đi ăn trưa xong bị lôi đầu lên phòng chờ sinh. Hộ sinh bảo chích kháng sinh cho khỏi nhiễm trùng ối và chuyền nước cho nhanh đau bụng vì mình cứ nhởn nhơ từ tối qua đến giờ chả đau đớn gì cả. Bọn vans của mình nó hay lắm, kim châm vào là lặn hết cả lũ. Chuyền nước gì chả thấy vào người, hoặc chảy ra ngoài hoặc tràn ngược máu vào bình. Mình nằm từ 12h trưa đến gần 5h chiều chỉ thấy gò sơ sơ thôi và ngủ, và đói khát.
Trong khoảng thời gian đó, chứng kiến 1 chị nằm cạnh sinh 1 bé trai rồi đẩy ra ngoài, mình lại nằm 1 mình. Cuộc sinh của chị này cũng lâm ly bi đát lắm. Chị đau bụng từ 4h sáng mà đến 7, 8h mới xuống viện, đau quằn quại từ đó đến lúc sinh. Từ sáng chị không ăn gì vì nghén và đau nên mất sức dữ lắm. Lúc rặn, em bé to quá nên rặn lâu và phải bấm tầng sinh môn. Con ra rồi chị bị đơ luôn. Thằng nhóc tới 3,9kg, nó được đặt lên người mẹ để da tiếp da nhưng nó thoáng nhăn mặt 1 cái rồi im re, toàn thân nó tím tái. Hộ sinh phát cho mấy phát vẫn không khóc, ekip bác sĩ chạy vào cùng máy ô xy, ống hút nhờn, nhồi tim các kiểu... Mình nằm quan sát từ đầu tới cuối, hoảng đến rớt nước mắt mà nhìn qua mặt chị vẫn đơ :v Ơn trời cuối cùng em bé cũng khóc dù bác sĩ bảo khóc khào khào như giọng Phương Thanh. Em bé được đưa đi hồi sức, mẹ nó bị la 1 trận vì trước đó không nghe lời bác sĩ, làm mất sức con.

Tới mình, gần 5h hộ sinh vào chích 1 phát cho đau bụng nhiều hơn. Từ 5h chiều, mình vừa đau vừa ngủ. Chả hiểu sao cứ ngủ mê man, khi đau mới tỉnh dậy rên rỉ xong lại ngủ mê ngay. Nhớ lại bài tập thở, cũng hít thở cho bớt đau nhưng thực ra thấy chẳng hiệu quả mấy. Việc hít sâu, thở đều chủ yếu đừng để quá nhiều hơi trong bụng làm chướng bụng ảnh hưởng không tốt đến lúc rặn. Và việc hít thở đều cũng tốt cho em bé để nó đủ sức nhoi xuống và chui đầu ra.
Tầm 7,8h tối gì đó, những cơn đau của mình vẫn còn thưa thớt, cửa mình chưa mở được nhiều, em bé còn nằm cao chưa thấy đâu. Chị hộ sinh bảo mình còn mấy tiếng nữa mới sinh mình nghe mà muốn xỉu luôn cho rồi.
Trong khoảng thời gian này, mình lại chứng kiến 1 cuộc sinh nữa. Chị này sinh đứa đầu nên không có kinh nghiệm rặn như chị trước. Chị la thì to mà rặn thì hơi ứ ở cổ thành tiếng chứ không xuống bụng để đẩy em bé ra. Em bé thì xuống tới nơi, muốn ra lắm rồi mà mẹ nó rặn không ra được. Chị sinh bé gái, 2,8kg, bé ra bị vàng tái phải hút nhờn khỏi miệng và mũi (do mẹ rặn không tốt nên không nhồi mấy thứ này ra cho bé) mới khóc được và cũng đưa đi hồi sức luôn.

Còn mình, còn lại 1 mình, sau khi thấy mình nằm lâu và đau quá, bác sĩ cho thêm 1 mũi nữa để... đau nhiều hơn T_T Oimeoi, kể từ đó mình đau không còn tỉnh táo gì nữa, không còn lý trí đâu để mà hít sâu thở đều nữa. Mà sự thật là, đau đẻ là đau lưng không phải đau bụng. Nguyên vùng thắt lưng nó đau như kiểu thằng Bò nó tách xương chậu ra để rộng đường nó ra. Đau muốn đứng dậy đi về luôn, không đẻ nữa. Hoặc có lúc quẫn quá muốn xin đi mổ cho đỡ đau. Nhưng nghĩ lại cơn đau sau mổ thì lại sợ hơn nên ráng dùng hết sự tỉnh táo mà hít thở đều. Mình đau quá, nhìn ra cửa thấy ai đi ngang qua cũng kêu: đau quá chị (hộ sinh) ơi, đau quá cô (hộ lý), đau quá bác sĩ ơi...

Bắt đầu mắc rặn, rặn phong long chơi chứ em bé xuống nhưng còn nằm trên cao. bác sĩ còn nói thằng này tên Bò nên nó lì :))) Khi mình nghe báo là cố lên, thấy tóc em bé rồi thì mình mừng quá, rặn lấy rặn để, rút kinh nghiệm từ 2 chị sinh trước cố gắng rặn thật hiệu quả để nó không bị ngợp và đẩy hết nhờn, nước ối ra. Cách rặn là lấy hơi, ngậm miệng, bậm môi lại rặn như đi ị vậy. Hai tay ôm 2 cổ chân hoặc cần vịn trên giường gần ngay cổ chân, đầu ngóc lên nhìn bác sĩ chứ đừng cong mông lên. Rặn 3 hơi 1 lần rồi nghỉ thở khi nào lên cơn đau thì rặn tiếp. Nói chung lúc đó, bác sĩ bảo sao nghe vậy, mình đã thấy 2 chị kia sinh rồi nên có tí kinh nghiệm. Nhưng chủ yếu là đau quá phải rặn, rặn cũng đau nhưng ít ra là đau kiểu khác. Mình chủ yếu là rặn để nó ra nhanh hết đau. Lúc bác sĩ bảo ngừng để giữ tầng sinh môn không rách nhưng mình cứ rặn tiếp... Lúc thằng Bò chui được đầu ra xong là không cần rặn nữa. Bác sĩ lôi nó ra đặt người mình để da tiếp da. Người nó đầy bã, miệng nó đớp đớp, khóc thật to, không cần máy móc gì hỗ trợ cả. Xong nó được đưa đi lau người, cân kg, đeo vòng sở hữu "Con bà Nguyễn Lê Ly Na. 21h45. Cân nặng 2400" :))) còn mình ở lại may tầng sinh môn =,=

Đêm đầu tiên 2 mẹ con nằm phòng hồi sức, mình cho nó bú cho vui vì chưa có sữa. Nó cũng bú cho vui rồi ngủ say sưa đến sáng.

Nó là chuyên gia làm vỡ kế hoạch, kể cả việc bầu nó cũng ngoài sự tính toán của mình. Rồi kế hoạch chụp ảnh, công việc cũng dang dở với nó.

Mà thôi, dù sao nó cũng ra đời khỏe mạnh. Tên nó là Bò. Mọi người nên nhìn nhận cái tên này bình đẳng như bao cái têm động vật khác: gấu, cún, miu, vịt.... :)))

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

#LamMe: Khi con không lựa chọn chào đời

Vì công việc mình phải tìm hiểu về vấn đề "Thai lưu và phương pháp tầm soát". 2 thuật ngữ này hoàn toàn mới lạ với mình. Sau khi xem video về chủ đề này, mình xúc động như là chính mình đã bị thai lưu vậy...

Thai lưu và phương pháp tầm soát là gì?
Thai lưu là hiện tương thai nhi ngừng phát triển trong bụng mẹ do quá trình đào thải tự nhiên. Nguyên nhân đào thải là do cơ thể mẹ không khỏe mạnh (bệnh mãn tính: thiếu máu, cao huyết áp, tiếu đường... bệnh nhiễm trùng, bệnh tự miễn mắc trong quá trình mang thai) hoặc từ thai nhi (do bất thường về di truyền, nhiễm trùng bào thai, thai bị suy dinh dưỡng nặng) hoặc có bất thường về dây nhau, dây rốn, nước ối...
Thai lưu có nghĩa là thai nhi sẽ...chết trong bụng mẹ và mẹ phải lấy bào thai ra ngoài bằng các phương pháp hút, nông gắp, khởi phát chuyên dạ hoặc thậm chí là mổ.
Tầm soát có nghĩa là mẹ và bác sĩ cùng tìm hiểu nguyên nhân để khắc phục cho lần mang thai sau.



Những cảm xúc miên man
"Bao nhiêu hân hoan khi mẹ biết được có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng mẹ cũng là bấy nhiêu buồn thương khi con ngừng phát triển và tạm biệt mẹ trước khi chào đời." - Đó là những dòng đầu tiên nảy ra trong đầu mình. Những trường hợp sảy thai là do tai nạn hoặc ngoài ý muốn đều không phải là lựa chọn của con, nhưng thai lưu, đối với cảm xúc của mình lúc đó, là lựa chọn của thai nhi. Vì cơ thể mẹ không khỏe, vì con vốn nhiều bệnh, vì liên kết giữa mẹ và con không mạnh mẽ nên con đã không thể đến gặp mẹ được, con chào tạm biệt mẹ và hi vọng sẽ được lớn lên trong bụng mẹ lần nữa với một cơ thể khỏe mạnh hơn.
"Khi con không lựa chọn chào đời
Mẹ biết rằng cả mẹ và con đều chưa chuẩn bị tốt cho cuộc hội ngộ lớn. Con mãi bé nhỏ và mãi trong lòng mẹ nhé. Mẹ hứa sẽ cố gắng nhiều hơn, chuẩn bị một sức khỏe thật tốt để hẹn gặp con trong một hình hài khác, con nhé..." (Thư mẹ gửi con)
Đó là những câu tiếp theo mình viết, là tâm lý dằn vặt của người mẹ khi chính mình thất hẹn với con yêu. Vì video mình xem, các bác sĩ tập trung vào 2 yếu tốt lớn là tâm lý và phục hồi sức khỏe cho mẹ. Vì mẹ đã bị thai lưu chắc chắc rất shock và cơ địa của mẹ có khả năng thai lưu lần nữa rất cao. Nên mẹ cần bình tĩnh, ổn định tâm lý và quyết tâm hồi sức, khắc phục các nguyên nhân gây thai lưu.



Mình cũng từng muốn lựa chọn không chào đời
Những cơn bồng bột, những bất hạnh nông nỗi, mình đã từng (nhiều lần) muốn không ra đời hoặc thậm chí muốn dừng cuộc đời để dừng hết những nỗi niềm đi. Nhưng hôm nay, khi bắt gặp những cảm xúc của chính mình, dù chưa mang thai, chưa có con nhưng mình nghĩ nỗi đau của người mẹ mất con sẽ không  nguôi ngoai, không bao giờ nguôi ngoai.

Cảm xúc luôn là những ý nghĩa khó diễn đạt chính xác, người ta chỉ có thể mượn mây trời non sông để phỏng tả. Nhưng mỗi người chỉ có thể hiểu rõ rệt từng loại cảm xúc nào khi chính họ trải nghiệm. Những điều dường như muôn thuở như "có nuôi con mới biết lòng cha mẹ" nghe có vẻ cũ kĩ nhưng đó luôn là mới. Là mới khi nâng niu 9 tháng 10 ngày, là mới khi đêm hôm chăm sữa, là mới khi đếm từng ngày con lớn lên, là mới khi con đủ lông đủ cánh, là mới khi cuộc đời con lớn dần xa bụng mẹ.

Đối với cuộc đời con, mình không được quyền rút kinh nghiệm, nên mình xem rằng, việc trang bị kiến thức, tâm lý và sức khỏe thật tốt bằng các hướng dẫn trong chương trình Làm mẹ (do BV Từ Dũ tốt chức) là một điều rất rất rất sáng suốt.
Chủ đề Thai lưu và phương pháp tầm soát sẽ phát sóng trên TodayTV trong chương trình Làm mẹ vào lúc 18h30 thứ 7 ngày 22/11 và phát lại vào 10h CN và 14h thứ 5 kế tiếp và https://www.huggies.com.vn/goc-video.
Mọi người xem có xúc động giống như mình không nhé ;)



Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

# Có đôi khi

Có đôi khi bạn nhớ da diết những lúc một mình. Một mình tất bật dọn dẹp, gói gém đồ về quê Tết. Một mình một balo, một vali kéo lọc cọc ra đường cho bạn cảm giác vừa độc lập vừa bơ vơ. Rồi một mình bạn lên xe, ngồi giữa toàn người lạ. Một mình bạn gửi vali, với tay cất balo, một mình ăn cơm, một mình nhìn ngắm. Những lúc như vậy, bạn vừa muốn được yên, đừng có ai đó phiền hà động chạm đến bạn, đừng có ai rắc rối nhờ vả bạn; bạn vừa muốn được quen, được nói những câu chuyện không đầu không cuối, nói rồi thôi cho hết ngày xe đằng đẵng quê xa. Một mình, lúc đó bạn đối diện với chính mình, là một con người khác cũng thật không kém con người sôi nổi, ồn ào bình thường. Một mình, bạn lặng lẽ hơn, bạn tận hưởng sự tự do cô đơn như thể không ai có thể chạm được vào bạn.


Có đôi khi bạn cần ra đi khủng khiếp. Thành phố chật chội nhồi nhét tâm trạng bạn mỗi ngày. Cảm giác đi xa, những nỗi niềm bay vèo trôi tuột theo con đường bạt gió. Đi đến một nơi khác là cách dễ dàng nhất để tìm mình khác. Tâm trạng sẽ khác, hơi thở sẽ khác, nước mắt sẽ khác và cái nhoẻn miệng cười cũng khác. Bạn cần phải hít một hơi thật sâu những hơi thở xa lạ trên đồi gió cát, giữa rừng xanh tươi nồng nàn mùi sương, giữa biển trời mênh mông thơm mặn… để những khác lạ đó len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ của bạn, đem bạn ra khỏi những bề bộn thường ngày. Biển sẽ hát những câu rì rào tưởng quen nhưng xa lạ mê hoặc bạn, vỗ về bạn rồi đưa bạn về xa xăm của thành phố đông người.


Có đôi khi bạn muốn khóc một trận tơi bời, khóc tức tưởi đến tận cùng của nỗi đau mà bạn cũng không thể định hình được bạn đang đau đớn vì điều gì. Bạn muốn khóc ầm ĩ, khóc gào thét để rồi sau đó mắt bạn có sưng húp, mặt bạn có bơ phờ đi chăng nữa thì bao nhiêu nặng nề cũng bốc hơi theo nước mắt hết. Rồi bạn đi rửa mặt, những giọt nước mắt cuối cùng trào ra cũng được rửa trôi, số còn lại ẩn sâu vào trong bạn để dành cho những cảm xúc, những dằn vặt, đau thương vẫn cứ luôn nồng nhiệt sẵn sàng. Bạn sẽ cảm thấy khóc xong bạn nhẹ như mây khói nhưng mới mẻ hơn rất nhiều. Và rồi bạn sẽ muốn làm gì đó khác những điều đã khiến bạn khóc, chắc chắn.


Có đôi khi bạn chợt nhận ra mình đã bỏ rơi những nỗi nhớ. Như khi vùi đầu vào công việc, những giờ phút tâm hồn bạn cô quánh lại, công việc cuốn bạn đi mê mải để đến khi buông ra bạn thấy mình hụt hẫng đến kiệt sức và vội đi tìm kiếm những cơn nhớ. Bạn không lựa chọn việc kể lể những mệt mỏi, quay cuồng mà công việc đã kéo bạn đi vì câu chuyện đó quá cũ, bạn vẫn đối diện mỗi ngày qua. Bạn chọn những nông nổi, bốc đồng, bạn chọn đi mưa tìm nắng, chọn những ngọt ngào đựng trong cái hũ nhỏ xinh. Và có đôi khi bạn nhận lại là buồn tủi, giận hờn lẫn lộn, nhưng có sao đâu, tâm hồn bạn đã trở lại.


Có đôi khi bạn cảm thấy bơ vơ như chưa từng có ai ở bên cạnh. Bạn tự xoay sở mọi thứ, bạn không cho phép mình than vãn và được chìu chuộng, bạn tự tìm kiếm những điều ấm áp an ủi để cân bằng những chông chênh vốn dĩ… Nhưng SG có vô tình quá không khi có quá nhiều điều để lựa chọn, có quá nhiều điều để buồn, có quá nhiều điều để hân hoan, có quá nhiều phút chạnh lòng, có quá nhiều chuyện để khắc ghi. SG để mặc bạn hoảng loạn khi phải tự mình lựa chọn những điều ngổn ngang đó. Và có đôi khi bạn buồn, có đôi khi bạn vui, có đôi khi bạn tủi thân đến thê thảm, có đôi khi bạn hạnh phúc như không phải sự thật và… có đôi khi bạn không thể định vị được bản thân mình. Bạn không biết mình đang buồn hay vui, đang giận hờn hay cảm thông, càng không biết nên buồn hay vui, nên giận hờn hay không, nên cảm thông như thế nào…


Có đôi khi bạn vi phạm chính những lý tưởng mà mình vẫn từng đinh ninh. Có lẽ bạn cần thời gian để mình nguôi ngoai, để người khác lãng quên lỗi lầm đó. Có lẽ bạn cần sửa sai để cứu chuộc cảm giác phạm tội của mình. Có lẽ bạn cần một ai đó làm cho bạn tin rằng sai phạm đó cũng dễ hiểu thôi, rằng bạn luôn được chia sẻ và thông cảm. Hay có lẽ bạn cần thay đổi những lý tưởng chắc chắn kia để tìm cho mình những cân bằng mới. Nhưng có lẽ bạn không nên im lặng, không nên chôn vùi sự vi phạm đó vào nơi sâu thẳm mà chính bạn cũng không thể chạm vào để rồi từng người, từng người đến bên bạn đều bị tổn thương.

Ps: 1 tháng lẻ mấy ngày của sự cố gắng, kể từ ngày lá thư tay được gửi và bắt đầu quen những hương vị của nhau. Có rất rất nhiều điều có lẽ không cần nhưng dù sao cũng đã biết và cố gắng thấu hiểu, cố gắng lý giải và cố gắng cảm thông. Và sẽ tiếp tục cố gắng với tất cả cảm xúc chân thành nhất. Nhưng có đôi khi nhưng phút vô tâm làm chòng chành con thuyền nhỏ.

SG ngày 10/10/2013 - Ngày tình yêu làm buồn lặng lẽ

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

#Review: Trung Nguyên cà phê vs Nescafe

Mình không phải influencer gì hoành tráng lệ nên viết vài dòng phát biểu cảm nghĩ khi đã trải nghiệm hết 2 thể loại cà phê này. Bài viết dựa trên tầm nhìn cá nhân hạn hẹp thôi nhen :D

Câu chuyện ngày xưa
Hồi nhỏ, nhà mình bán tạp hóa, nhà có bán cà phê gói của Nescafe và Vina cà phê và gì nữa đó mà mình chỉ nhớ 2 nhãn đó. Lúc đó nescafe loại gói dài, Vina loại gói vuông. Mình thấy người ta vẫn mua đều cả 2 loại đó nhưng chả hiểu vì sao về sau Má mình chỉ còn bán Nescafe thôi.

Đến khi mình lớn hơn tí, ngày mình lo chơi, tối mình phải thức khuya học bài nên phải uống cà phê cho tỉnh lòi mắt ra. Lúc đó, nhà chỉ có mỗi Nescafe, loại 3 cấp độ mà mình thường chọn loại nặng đô nhất là "đậm đà hơn", gói màu xanh lá cây :3 Hồi đó đối với mình cafe gói trên đời này chỉ có mỗi loại đó. Mãi cho đến khi lên đại học và tận cách đây vài ngày mình ra tạp hóa nhỏ gần nhà mua cà phê gói, người ta vẫn chỉ có Nescafe mà thôi (không uống thì nhịn)



Lúc đó mình thực sự chả biết phân loại cà phê là như nào. Mình chỉ có những ý niệm mơ hồ, bản năng rằng cà phê phin ngoài quán thì ngon, hít 1 hơi chỉ còn đá. Từ hồi nhỏ tí mình đã đu theo ông già quất 1 hơi hết ly cà phê ngồi cà kê của ổng, ổng phải kêu ly khác để ngồi nhâm nhi cà kê tiếp, tới giờ vẫn vậy. Còn cà phê gói thì... cực chẳng đã phải uống để thức học bài :( Mà khuya khuya, bụng rỗng, uống cà phê (của Nescafe) vào thể gì cũng bị tiêu chảy, tiêu cũng chảy mà không tiêu nó cũng chảy hic

Câu chuyện ngày nay
Là câu chuyện khi mình bắt đầu có khái niệm về brand và được khai sáng bằng vài chữ đơn sơ "Cà phê thơm" và "cà phê chua" thì mình mới ồ ra cà phê gói của phương Tây xa xôi là cà phê chua không hạp khẩu vụ thích cà phê thơm pha phin của người Việt. Và người khai sáng điều đó là thầy ráo dạy môn thương hiệu ở Khoa PR và là cựu Marketing Manager của Trung Nguyên (không biết nhớ  tittle của thầy đúng không, lỡ nhầm thầy tha cho em, lúc thầy giảng em ghi nhớ từng lời nên em quên mất điều ấy hehe :D). Sau cuộc khai sáng đó mình bắt đầu lựa chọn cà phê theo thương hiệu và quyết định rằng cuộc đời mình từ đây chỉ uống cà phê gói của Trung Nguyên mà thôi. Dù cho Nescafe đã có sản phẩm cà phê Việt nhưng mình cũng tuyệt chưa thử bao giờ.
Và, có 1 điểm khác biệt rất lớn (đối với mình) ở đây là, uống cà phê Trung Nguyên mình không bị tiêu chảy :D Thế đó, đời mình sang trang mới.



Vì phải uống cà phê mỗi ngày, mình đã chế thêm các thể loại pha cà phê với sữa tươi, uống cực béo, cực ngon :P Chả biết có xung đột các thành phần của 2 bọn nó với nhau không, nhưng ngon mình cứ uống vậy à

Câu chuyện Marketing
Cá nhân mình thấy Nescafe làm marketing quá đỉnh. Trong công ty mình, chỗ quầy nước, có cà phê, ca cao, ngũ cốc... miễn phí mà cũng toàn là cà phê gói Nescafe, mình phải mua 1 hộp Trung Nguyên vào để mà uống mỗi ngày :( Có hôm hết cà phê, mình chạy xuống tạp hóa gần cty hỏi mua cũng chả có Trung Nguyên, toàn Nescafe, cô chủ quán bảo "loại đấy chả ai mua nên cô không bán" :D Phủ sóng quá là xá luôn há. Mình muốn mua Trung Nguyên thì phải đi siêu thị mà hiếm lắm mới đi, mà đi cũng chả nhớ tạt qua hàng cà phê ẵm 1 hộp ^^ Thế là từ khi hết cà phê gói Trung Nguyên đến giờ, mình đành uống cà phê pha sẵn của mấy cô hàng nước chứ vẫn quyết tâm không uống Nescafe free ở quầy nước cty



Nescafe cũng có mấy cái quảng cáo rất là dễ mến í và đang chạy cái campaign "Nông trại cà phê" siêu dễ thương luôn :) Còn Trung Nguyên cafe thì luôn đánh mạnh vào doanh nhanh (hình như cũng chỉ thành công ở phân khúc đó) và thanh niên, trẻ, sáng tạo, trí tuệ... Mà cá nhân mình thấy Trung Nguyên chả sáng tạo tẹo nào, quán cà phê thì lúc nào cũng trầm mặc, không gian thì bao năm vẫn một kiểu chả có gì để bàn cãi. Trung Nguyên cũng chẳng thanh niên trẻ trung tẹo nào ngoài việc tài trợ cho mấy chương trình, giải thưởng trí tuệ Việt. Rõ ràng mình thấy, người bước vào quán Trung Nguyên toàn các chú, còn người mua các sản phẩm đóng gói, đóng chai của Trung Nguyên thì mình không có kết quả research nên không dám nói càng nhưng mình thấy xung quanh mình người uống Nescafe nhiều hơn cái chắc (vì mình toàn làm ra bộ khác biệt vì không uống được Nescafe, chỉ uống Trung Nguyên)

Chưa kể bác Vũ thì lúc nào cũng mang hồn dân tộc, thương hiệu quốc gia, thậm chí còn bỏ hẳn 1 tờ giấy thần chú gì đấy vào hộp cà phê của mình. Mình không đọc nên cũng không biết tờ giấy đó viết gì ở trỏng, ngó sơ qua thấy lại là bác Vũ ca cẩm về thương hiệu quốc gia nên mình không đọc luôn hic Như vậy nặng nề cho người tiêu dùng quá, tâm lý của mình mua cà phê về háo hức mở ra, pha nước uống, cà phê ngon tự khắc mình trở thành khách hàng trung thành như này này. Mình thấy triết lý của bác Vũ cũng hay nhưng hình như bác đang kì vọng quá nhiều hoặc quá nhầm ở người tiêu dùng của mình thì phải. Thậm chí mình còn không hiểu hết ý nghĩa thương hiệu quốc gia mà Trung Nguyên kì vọng đầy đủ là gì. Vì đối với mình, những điều "hữu xạ tự nhiên hương" như Phở là Việt Nam, Chiến Tranh là Việt Nam (Chiến tranh còn là I Rắc), ăn cắp vặt là Việt Nam, phong cách nông dân là Việt Nam... với một hình thức nào đó, chính là thương hiệu quốc gia :v Hoặc những điều "phấn đấu" như Cá tra cá ba sa (và gì nữa nhỉ, kiến thức nông cạn không đủ để kể lể hì hì) chính là thương hiệu quốc gia. Bác đang muốn rằng khi nghĩ đến Việt Nam, người ta sẽ kể tên Trung Nguyên như Nhật kể tên Toyota, Maria chăng :v




Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

#10 Nhật ký cô dâu - Những ngày cho cảm xúc phiêu bạt

Những ngày tất bật chuẩn bị, 2 ngày chính thức làm cô dâu, con bé sống đầy cảm xúc như mình cứ ngỡ là sẽ lâm ly bi đát cho những ngày trọng đại đó. Nhưng cuộc đời có khi phũ phàng quá, mọi thứ dồn dập và trôi qua quá nhanh để cô dâu kịp cảm nhận được gì.

Những ngày chuẩn bị, chỉ kịp thức gần sáng tâm sự với Má đêm trước đám cưới. Nói là tâm sự chứ đâu đó cũng là cuộc nói chuyện bình thường, cô dâu cố gắng tỏ ra mình trưởng thành qua vài câu chuyện phiếm. Rồi sáng, thấy hối hận vì hồi hôm thức quá khuya :v ngủ chưa kịp vào giấc đã phải mò dậy vật vờ đưa mặt cho người ta trét phấn.

Đám cưới bị xẻ ra làm hai nên cảm xúc phiêu bạt theo con đường dài Quy Nhơn - Quảng Ngãi. Cũng chẳng mấy cảm giác chia tay mẹ, gia đình về nhà chồng, chỉ còn lại thủ tục phải làm cho xong. Ôi! Chỉ đâu giây phút chú thợ ảnh dàn dựng để quay cảnh mẹ dặn dò con gái trước lúc gả về nhà người ta, hai mẹ con sụt sùi chốc lát để hiểu những điều vốn dĩ vậy thôi.